Blog Nguyễn Đình Bổn

CÂU NÓI

Khi nhân dân ngẩng đầu đi tới lao tù, là giờ phút tự do đã điểm!

Thứ Hai, 1 tháng 12, 2014




Trong một xã hội bất công như Việt Nam hiện nay, người cầm bút luôn đối diện với câu hỏi: “ngòi bút làm được gì?”. Nhìn những bà mẹ gần đất xa trời, ngồi xe lăn bán vé số; những thương binh của cả hai chế độ từng bắn giết nhau, nay ra vỉa hè bơm xe; hay thấy cảnh các cô gái vị thành niên đứng trong các bóng tối hàng cây đón khách; bên cạnh đó là biệt thự, siêu xe… của giới giàu có và cầm quyền thật thắt lòng, và trào lên một cảm giác phẫn uất.

Nhưng ngòi bút làm được gì?

Tôi cảm thấy bất lực và xấu hổ khi nhìn những người bà, người mẹ, người chị, người em… đa phần là phụ nữ, mặc áo dân oan vạ vật vỉa hè; tôi cảm thấy muốn khóc khi nhìn hình ảnh người mẹ này dương biểu ngữ kêu oan, mong trước hết giữ lại mạng sống cho con trai mình chờ điều tra lại, trong một vụ án mà đọc hồ sơ của luật sư, cá nhân tôi cảm nhận là oan!

Một nhà thơ của chế độ từng nói “Thơ ca cứu chuộc thế giới” và được cả đám người cầm bút tung hô. Cứu chuộc cả thế giới ư? Tôi ước gì anh ta dùng thơ mình để cứu được mạng sống người thanh niên đang chờ ngày ra pháp trường. Tôi ước gì anh ta cứu chuộc dù một phần nỗi oan khiên của người dân mất đất, mất nhà mà chắc hằng ngày anh ta chứng kiến! Tôi ước gì anh và những kẻ tung hô anh bớt lại một chút “hậu hiện đại”, mông đùi, nhan sắc, ngôi sao, đám mây hay thiên hà thơ nào đó để nhìn ngay mảnh đất đầy nước mắt dưới chân mình!

Dù sao tôi vẫn còn một chút hy vọng mong manh nơi ngòi bút, nếu nó được cộng lực từ cộng đồng, tạo được một áp lực từ dư luận; vụ bán đất cho giặc và nay thu hồi tại Đèo Hải Vân là một đốm sáng, dù nhỏ nhoi vẫn là ánh sáng của hy vọng.


N.Đ.B.
Categories:


Bài viết tại NguyendinhBon.blogspot.com nguyendinhbon@gmail.com

0 nhận xét: