Chủ Nhật, 22 tháng 11, 2015

quên đi quên đi



ở quán cà phê đó em đã hôn anh
cánh cò bay vụt lên từ cụm lục bình
quên đi quên đi
những đám mây hình nấm
thành phố không có mù sương
chỉ còn mù khô ô nhiễm
ở quán cà phê đó em nắm tay anh
quên đi quên đi
biển ngoài kia đã mất
những cái chết oan từ trại giam
cây bút đầy bất lực
ở quán cà phê đó em nói thương anh
quên đi quên đi
những mùa giông bão cũ
ôm em trong tay
đợi một ngày lửa cháy
sông chảy dưới chân mình
lẻ loi con cá quẩy
muốn xoa dịu nỗi buồn
tặng anh mùa tuổi trẻ...

11.15
Đăng nhận xét

Mút mùa lệ thủy 7. Em bẹo hình hài đem bán

7. Em bẹo hình hài đem bán * Không biết từ hồi nào, Phượng trở nên hay lo mà điều Phượng lo nghĩ nhiều nhứt là số tiền nợ mà cô...