Thứ Sáu, 13 tháng 6, 2014

Trước đường rầy



Khi Quân chạy đến nơi giao tiếp giữa đường rầy nhưng không có thanh chắn vì đây chỉ là một con đường hẻm, cô gái mặc đồng phục đã bước ra thổi còi tuýt tuýt và đưa cây gậy lên ngăn những người đang chạy xe gắn máy đến. Anh thắng xe cách đường rầy chừng 3 mét và đợi. Dù vậy đoàn tàu cũng còn khá xa….

… Mai thở mệt nhọc, cả thân hình cô tím tái, nhưng cũng ráng nói: “Nghe em nè, anh phải sống để nuôi con. Em cảm thấy sắp đến giờ rồi, anh đưa em về đi, làm ơn…”. Quân cắn răng, cố ghìm không cho nước mắt tuôn ra. Mai đang nửa nằm nửa ngồi trên một chiếc giường sắt nhỏ, tấm ra trắng ngã màu vàng bẩn thỉu bởi cùng chia sẻ bề ngang 80cm đó với cô là hai bệnh nhân khác, một người phụ nữ ngoài 60 và một phụ nữ trung niên, lớn hơn Mai vài tuổi. Quân đưa cho vợ ly nước, nói: “Ừ, em cố đi, bác sĩ nói còn có thể…”. Mai thở mệt nhọc: “Đừng nói dối em, em muốn ra đi bên con và anh, với lại em biết, nhà mình đâu còn tiền”. Quân cố trấn an vợ: “Bệnh em có thể chữa khỏi, anh sẽ kiếm ra tiền!”. Nói vậy thôi chớ anh không chắc lắm. Vợ chồng họ ở nhà thuê, gia đình bên vợ nghèo, gia đình Quân không còn ai trong khi chi phí cho một ca phẫu thuật tim rất cao. Tất cả tiền bạc họ giành dụm được và cả tiền bạc gia đình giúp đở đã hết sạch. Ngay lúc đó trong đầu Quân như lóe lên tia sáng, anh chợt nhớ mình còn có hai thằng bạn thân thời đi học, cách đây nhiều năm tụi nó làm ăn phát đạt, đều trở thành chủ doanh nghiệp. Tính Quân không muốn lụy bạn bè nên anh không lưu số bạn ttrong điện thoại. Quân nói với Mai: “Em đợi anh chút, anh chạy về nhà rồi ra liền”. Mai gật đầu, cô nhắm mắt lại. Quân vội vàng rời bệnh viện, anh phóng xe máy như bay về căn phòng nhỏ, lục cai túi đựng giấy tờ, lấy ra một quyển sổ. May quá, số điện thoại vẫn còn. Biết đâu họ sẽ là cứu tinh của gia đình anh. Quân vội vàng bấm một số nhưng máy báo không có tín hiệu. Anh thất vọng, nhẩm đọc và bấm số thứ hai. Tiếng tút dài bên kia cho Qua6nn một hy vọng, rồi đúng tiếng thằng Vinh, bạn anh: “A lô, tui, Vinh nghe” “Tao nè, Quân nè, tao đang cần gặp mày, mày đang ở đâu?”. Giọng Vinh: “Trời Quân hả, có chuyện gì vậy, mày không biết gì sao?” “Sao…?”,  “Tao về quê rồi, đóng cửa xí nghiệp may rồi, nợ cả đống, khi nào mày dẫn vợ con về ghé tao nói chuyện cho nghe…”. Quân thở hắt ra. Anh nói: “Ừ, không có chuyện gì, thôi mày cho tao số thằng Nam đi…” Vinh: “Gia đình mày đang gặp chuyện gì hả? Mày cắt đứt với bạn bè mấy năm nên không biết. Nam chết rồi!”. “Chết rồi?” “Ừ, lao đầu vô tàu lửa, nó vay tiền quá nhiều, công việc sụp đổ…”.

Đoàn tàu lao ầm ầm đến. Quân bóp chặt thắng tay, chân phải nhấn mạnh thắng sau. Đoàn tàu ngày tết khá dài vẫn cứ lao qua đường rầy như bất tận. Quân cắn răng, đưa tay tắt máy xe…

Phía bên kia đường rầy là nhà trẻ. Khuôn mặt Mai hiện lên nhợt nhạt: “Em biết anh yêu em lắm, nhưng không được tuyệt vọng, có làm sao cũng phải sống, phải nuôi bé Quốc nghen anh!”.

13.2.2014

Đăng nhận xét

Cà phê của anh, dao của em!

Chương... (trích) Khi ông đặt chân vào chính căn phòng khách sạn cũ, thời gian đã trôi qua đúng năm năm kể từ ngày ông bước...