Blog Nguyễn Đình Bổn

CÂU NÓI

Khi nhân dân ngẩng đầu đi tới lao tù, là giờ phút tự do đã điểm!

Thứ Sáu, 11 tháng 7, 2014



Có một buổi trưa sau khi thức dậy từ một giấc ngủ ngắn, nhà văn muốn ôn lại những tình tiết chính của cuốn tiểu thuyết đang viết để chuẩn bị ngồi vào bàn viết thì ông ta không thể nào nhớ tên nhân vật nam chính!

Nhà văn cố lục lại trí nhớ nhưng dù nhớ hết tên, từ nhân vật nữ chính, đến đứa con của nàng, nhân vật nữ phụ, các nhân vật nam khác… nhưng không tài nào nhớ tên nhân vật chính.

Máy tính đang tắt, chỉ cần bật lên là cái tên đó sẽ được thấy ngay nhưng ông muốn phải tự mình nhớ ra. Ông nhớ từng tình tiết câu chuyện, thậm chí nhớ tên từng chương nhưng cái tên nhân vật nam chính thì đành chịu, dù ông nhớ mình đã đặt một cái tên khá đơn giản!

Suy nghĩ hoài vẫn không nhớ được cái tên đó, ông ta bắt đầu nghĩ ngợi: tại sao tên nhân vật của mình mà mình lại quên? Và ông có câu trả lời: hoặc là trí nhớ ông đã giảm sút hoặc là cuốn tiểu thuyết sắp hoàn thành quá tệ.

Không. Không thể như vậy. Tính tự ái làm ông ta không chấp nhận hai cách trả lời trên. Cuối cùng ông “phát hiện” ra một câu trả lời mà ông cho là chính xác nhất: “cái đất nước trong cuốn tiểu thuyết của ông, đàn ông, thứ đàn ông xưng (hoặc được xem) là nhân vật chính, là thứ đáng quên nhất”!


(Trong tạp bút “Đàn ông, đàn bà, mọi thứ…)


Bài viết tại NguyendinhBon.blogspot.com nguyendinhbon@gmail.com

0 nhận xét: