Thứ Ba, 14 tháng 11, 2017

Cà phê của anh, dao của em!




Chương... (trích)


Khi ông đặt chân vào chính căn phòng khách sạn cũ, thời gian đã trôi qua đúng năm năm kể từ ngày ông bước vào đây cùng Thanh Xuân, cô gái trẻ hơn ông 29 tuổi.

Đó là một khách sạn được cải tạo lại từ một căn nhà vườn rộng. Thành phố này không xa lạ với ông. Chừng mười lăm năm trước, khu vực này vẫn chưa phồn thịnh như bây giờ. Nhưng khi kinh tế phát triển hơn, giá đất đai bùng nổ, người nhập cư từ vùng quê lên, các khu công nghiệp mở rộng , con đường liên tỉnh vừa nằm ngoài nội ô thành phố cũ đã trở thành con đường huyết mạch. Chủ khách sạn chắc cũng là chủ căn nhà vườn này. Với bề ngang mảnh đất khá rộng phía trong, một dãy phòng xây theo hình L, giữa là cái sân rộng dùng làm chỗ đậu xe cho khách. Trước mỗi căn phòng đều có trồng hoa, có lẽ trồng trực tiếp xuống đất và xây gạch xung quanh thành bồn. Hoa phần lớn là hồng, loại hồng nhung đỏ thắm của vùng đồng bằng. Ngoài hoa hồng, còn có những bụi mai khá lớn, chắc đã trồng trước khi các căn phòng được xây lên làm khách sạn, dưới những tán lá có đặt một chiếc ghế đá, loại ghế thường thấy ở các công viên, đủ cho 2 người ngồi. Nếu khách đến bằng xe máy, có thể dựng xe ngay trước cửa phòng, và lần đầu khi đưa nàng đến đây, Thanh Xuân đã nói với ông: “Chỗ ở dễ thương quá, em thích nó vì nó giống như một căn nhà của mình”.

Ông khép cửa lại. Bật máy lạnh. Đặt cái remot tivi lên cái bàn nhỏ. Vẫn là cái bàn gỗ thấp, bên trên, sát tường có một giỏ nhỏ đựng những gói snack. Cái tủ lạnh nhỏ chạy rì rầm. Ông mở tủ không phải vì khát muốn tìm nước uống, mà như muốn kiểm tra ký ức của mình. Bên trong tủ có vài lon bia, mấy chai nước nước suối, nước tăng lực, coca…

Ngay lúc đó điện thoại rung lên báo có cuộc gọi tới. Ông lấy nó ra từ túi quần, nhìn tên người gọi và bật máy. Tiếng của Tuấn đâu đó ngoài đường vì nghe rõ tiếng xe máy chạy vèo qua. Tuấn hỏi ông đã nhận phòng chưa và nói sẽ về đến khách sạn kịp giờ rủ ông đi ăn tối. “Anh ngủ đi!”, Tuấn khuyên và cuộc gọi kết thúc.

Từng đi qua vài vùng miền của đất nước, ông nhận thấy sau này khi cuộc sống khá hơn, những khách sạn hạng trung bình miền Trung thường có kèm theo hộp đựng trà, bình thủy hoặc ấm nấu nước bằng điện, khách sạn miền tây ít khi có. Lần đầu đi cùng Thanh Xuân, khi đi ăn cơm chiều về, cô đã kêu ông dừng xe trước một tiệm tạp hóa vào đó mua một gói trà, mấy gói cà phê bột và một con dao nhỏ dùng gọt trái cây.  Cô nói: “Cà phê và trà là của anh, dao của em”.

Khi đó Thanh Xuân chỉ mới đến căn phòng ông thuê ở dài hạn lần đầu nhưng có lẽ nàng đã quan sát sự nổi bật của những gói trà, phin cà phê trong sự bề bộn của không gian mà một người đàn ông độc thân sở hữu. Vừa nhận phòng khách sạn, nàng đã mở tủ lạnh và nói ngay: “Chỉ có bia, nước lọc, coca, không có trà, không có cà phê”. Ông ngồi xuống một góc giường, cười: “Lát ra ngoài uống, quán ngay trước cổng khách sạn”. Khi đó vừa quan sát từ phía sau lưng nàng ông vừa cảm thấy tràn ngập trong tâm hồn mình là cảm giác lạ lùng, rồi len vào trong đó là ngọn gió thư thái, nhẹ nhàng như thể vừa tìm được một món đồ đã đánh mất, nhưng cũng ngay lúc đó một cảm giác nuối tiếc, bất an dội lên. Nàng mới mười chín tuổi và ông đã bốn tám, ông cảm thấy mình đã đi qua từ lâu con dốc cao của cuộc đời, đã cảm thấy khá mỏi mệt, sự tìm thấy những ân cần kín đáo bẩm sinh của một phụ nữ đang yêu nơi Thanh Xuân không làm ông trỗi dậy cái mong ước hôn nhân như ngày ngoài ba mươi tuổi…

Ông cởi áo, dự định đi tắm để xua đi cái hoài niệm đang ào ạt xâm chiếm tâm trí mình thì điện thoại lại rung lên. Lại là Tuấn gọi. Ông bắt máy, Tuấn nói: “Anh nhận phòng rồi đúng không? Em sẽ về khá trễ vì chắc sau buổi chấm phải đi ăn với Ban giám khảo. Anh nói tiếp tân giữ cho em một phòng”. “OK”, ông nói vì hiểu ngay ý Tuấn. “Anh sẽ ra trước cổng ăn cái gì đó”.

Ông nhìn chiếc ra giường trắng tinh, thẳng thớm và hình ảnh nhiều lần nàng mở cuốn sách ra, đầu gối trên ngực ông, bắt đầu chăm chú đọc. Ông thường nằm im lặng ngắm nàng thỉnh thoảng nhìn lên tivi, sau đó ánh mắt hướng xuống. Chiếc khăn tắm nàng choàng ngang ngực để lộ bầu vú bên trái. Cái núm nhỏ màu nâu hồng vểnh lên rất dễ thương. Những tiếng súng cao bồi vang trên tivi. Ông lại nhìn lên. Truyền hình cáp khách sạn đang chiếu bộ phim “Kẻ sống người chết” có Leonardo DiCaprio  thời trai trẻ đóng vai  “Thằng nhóc”…


Bỗng nàng xoay người, chiếc khăn tụt xuống lộ hẳn hai vú tròn, ánh mắt nhìn ông âu yếm: “Anh đưa giùm em con dao đi”!

(Trích tiểu thuyết Xa Xôi Tàn Nhẫn)
Đăng nhận xét

Mút mùa lệ thủy 13. Từ, từ phu tướng...

13. Từ, từ phu tướng... Dân thức dậy khi nghe tiếng xe máy của ai đó nổ vang dưới đường. Trời đã sáng rõ. Chắc do nằm ngửa, ánh s...