Thứ Bảy, 27 tháng 6, 2015

Nhớ cái vỉa hè



Ai hỏi xa Sài Gòn nhớ gì nhứt? Tui nói nhớ vỉa hè!

Có lần ăn cơm tấm vỉa hè trên đường LVS, gặp một nghệ sĩ kịch nói nổi tiếng quần đùi, dép lê, áo thun ngồi trước. Khách đông, y ta còn đẩy cho tui cái ghế nhựa, đá lông nheo cười như… đã quen!

Có lần lang thang gần cầu vượt chân cầu Sài Gòn, tìm hiểu mấy chàng xã hội đen để viết một cái truyện ngắn, ngồi cà phê vỉa hè tán dóc với một chú em tự giới thiệu là Tuấn Đen, tán huyên thuyên cả tiếng đồng hồ thì hắn có điện thoại vội dọt trước, nói “anh ngồi chơi đi, đụ má con đĩ cái nó gọi hoài” (!). Lát về kêu tính tiền, chị chủ cười “thằng Tuấn nó trả hết rồi!”

Có lần ăn cháo lòng ở một xóm đạo Bắc 54 Gò Vấp. Quán vỉa hè trong hẻm. Bữa đó mưa bay bay, vừa ăn vừa ngẫm ngợi đủ thứ chuyện hoang mang. Ăn xong lên xe chạy luôn. Cô chủ ngồi chỗ nồi cháo đầu hẻm chẳng thèm ngó. Chạy một đoạn nhớ là chưa trả tiền vội quành xe lại. Cô chủ cứ cười mím mím. Hỏi sao không níu áo anh, cổ nói: “Khách quên hoài, đâu phải mình anh!”.

Và có cả ngàn lần cùng bạn bè văn nghệ ngồi vỉa hè nói chuyện tào lao, nên cứ xa Sài Gòn thì nhớ. Nhớ cái vỉa hè.


6.15
Đăng nhận xét

Mút mùa lệ thủy 7. Em bẹo hình hài đem bán

7. Em bẹo hình hài đem bán * Không biết từ hồi nào, Phượng trở nên hay lo mà điều Phượng lo nghĩ nhiều nhứt là số tiền nợ mà cô...