Blog Nguyễn Đình Bổn

CÂU NÓI

Khi nhân dân ngẩng đầu đi tới lao tù, là giờ phút tự do đã điểm!

Thứ Tư, 14 tháng 10, 2015



Truyện ngắn

Đó mt bui chiu gn giáp Tết, ông bng thy nh nàng da diết. H chia tay nhau đã 3 năm và hoàn toàn ct đt mi liên h. Mà hình như nàng cũng đã ri thành ph này t ngày đó.
Ông chy xe qua nhng ngã đường đã tng cùng nhau qua, thy lòng chùng xung như thi trai tr khi nh mt bóng dáng. “Em rt ít đi con đường này?”, “Ti sao vy?”, “Vì nó quá nhiu ca hàng thi trang, em s mình s bước vô dù không còn tin”.
Ông r phi khi qua ngã tư. Thành ph này ch tương đi vng v trong nhng ngày này. Có cm giác hơn mt na dân s Sài Gòn đã v quê hay đi đâu đó. Bt cht tay thng vô thc làm chiếc xe chm li. Ông va nhác thy mt bóng hình, chính xác hơn là mt dáng ngi quen thuc. Chiếc xe máy đã vượt qua. Đó hình như là mt ca hàng. Ông quay đu xe li. Gn đó là mt khong rng trước sân mt trường hc. Ông dng xe đó và nhìn qua phía đi din. Đúng vy, dáng ngi rt quen, chiếc váy hoa dài cũng quen. Ln đu tiên ông gp Thu nàng đã ngi như vy. Hai đùi hơi khép li, hai bàn tay nh đt vào nhau đ gia hai đu gi. Mt nhìn ra xa như đang trông ngóng điu gì. Nó như mt phiên bn ca bc tranh Em Thúy ca ha sĩ Trn Văn Cn. Tình yêu ca nhân loi có th bt đu t nhiu lý do, chuyn ca ông và nàng là t cái dáng ngi.
Bên kia đường như linh tính có người quan sát mình, cô gái nhon cười gt đu vi ông. Gi ông mi đ ý đến bên trong ca hàng, thì ra nó là mt tim ht tóc bình dân. Chng hiu sao, ông bt xi nhan, băng qua đường. Thy có khách, cô gái đng lên đón. Khi ông dng xe sát bên trong, cô bước vào, ly ra mt si xích khóa bánh xe li. Ông hơi ngc nhiên vi hành đng cn thn đó nhưng không nói gì. Cô gái hi “Anh ht tóc?”, ông gt đu, bước vào tim, ngi lên chiếc ghế ht tóc cũ bc da gi màu đen. Cô gái chun b đ ngh, sa nh vai ông và hi: “Anh có gi đu không?”, ông nói không, ch ht tóc co râu sơ qua. Cô gái không nói gì, quay lưng v phía ông cm lên chiếc kéo.
Gi ông mi nhìn k cô. Cô có v cũng bng tui Thu, nhưng thp hơn nàng và khuôn mt khác hn vì nó bu bĩnh. Nhìn cô khá chơn cht. Tim ht tóc đơn sơ, ch mt chiếc ghế giành cho khách, mt chiếc ghế nha sát tường, phía sau được ngăn bi mt tm màn vi hoa cũ
Không hi ông gì thêm, cô gái bt đu dùng kéo ta dn trên mái tóc phía trước trán. Chiu đã tàn. Đèn đường đã bt sáng t lâu. Cái kính ln trước mt phn chiếu dòng xe thưa tht. Cô gái dùng kéo xén ngang ch tóc mai, hi ông: “Anh mun ct ngn hơn không?”, ông nói “Vy được ri” vì tht ra không quan tâm đến đu tóc mình lm. “Lát em co mt và ráy tai cho anh nha”. “, được”.
Khi cô gái chun b dao co ông nhìn phía sau người cô. Vòng hông cô khá ln nên nhìn gi cm, kiu ph n d sinh con. Ông nh Thu tng nói mun có con cùng ông..
“Bác sĩ nói là anh s sng không hơn vài năm na, anh không ly em đâu
“Thì ít nht em cũng có vài năm bên anh, đng b em
“Không được, em còn tr, em có biết nếu anh mt đi, khong đi phía sau là dài lm hay không
Vài năm? Ba năm? Năm năm… Có l bn lang băm đó đã nói sai. Dù sao nàng cũng đã biến mt. Nhng nơi nàng tng , tng hc, tng làm vic đã không còn du vết nào.
Cô gái xoa kem co mt, bàn tay cô khá êm ái, khuôn ngc cô gn sát bên mt ông
Bng nhiên ông nh có ln tình c rơi vào mt cuc nhu có mt mt nhà văn tm gi là X. Ông ta ngoài 70, đã qua cuc “chiến tranh chng M” nhưng vn còn phong đ, rượu vào đc thơ sang sng. Nhóm bn nâng ly, hi nhà văn X: “Anh k cho bn em nghe vì sao đưa được em Z lên giường đi, con bé xinh vy mà, anh tài tht”.
X. cười văng nước bt: “Haha, tao nói vài năm na m v tao chết, tao s cưới nó. Mà v tao toàn xài sâm Cao Ly, thc phm Nht, thuc b M có mà… 100 năm còn chưa chết
C bn cười hô h “Ri sao na anh, nó tin à?”
“Sau đó nó t np mng. Nhưng cũng 40 ri, my la ri, không ngon như nhìn đâu”.
“Nhưng sao nghe nói anh b nó?
“À, ti nó c khép đùi?
“Nghĩa là sao?”, bn bn anh li cười hô h đ c.
“Sao giăng gì, gái trn chng mà làm như chính chuyên. Vô khách sn c gi v khép đùi dù đã tng ngng, ln đu thì còn thông cm, ln sau mt thy m, hết hng!”. C bàn nhu cười vang.
Co hết mt bên mt thì đin thoi cô gái đ trên quy vang lên. Cô nói “Xin li, em nghe đin thoi”, nhưng đng ngay đó nói chuyn. Ông nghe rõ tiếng mt cu con trai “Ch, v chưa, em đng ngay bên cng trường” “Chưa, ch có khách chưa xong, xong em đã chy qua”.
Cô tt đin thoi, nói vi ông “Em trai em, nó đến rước em
“Em không v quê ăn tết”
“D không. Quê em xa lm, v ri cũng phi vô vì em trai em không được ngh lâu”.
Ri cô li co mt, sau đó ráy tai và k cho ông nghe mình vô đây cùng em trai và nó đang hc đi hc ti Th Đc, trước kia cô làm công nhân may nhưng sau lương thp quá nên theo bn bè đi ht tóc nam, tim này không phi ca cô mà là ca mt người anh h, ngày tết anh ta v quê, cho cô mượn vài tun và cô ra trông tim kiếm thêm chút tin.
Cô ngng ráy tai, chm qua người ông ct dng c, b ngc cô như c tình n vào vai ông. Cô thì thm “Anh có mun thư giãn không?
Ông gn như bt dy trên ghế, nhìn cô “Em nói sao?”
Cô gái có v bi ri: “Nếu anh mun thư giãn vi em thì vô bên trong…”
“Em trai em đang đi mà, mà em cũng làm chuyn này?”.
“Thư giãn” ti tim ht tóc thì ti thành ph này đy ry, nó là t lóng ám ch nhng hành vi tính dc gia khách và các cô gái bán buôn tình dc dưới danh nghĩa ht tóc, nhưng mt cái tim đơn sơ như vy, cô gái nhìn cũng không phi nhng cô môi đ váy ngn kia mà mi gi “thư giãn” đã làm ông ngc nhiên.
Thy khách t ý bt ng, cô gái có v thn. Cô đng im, không nhìn ông mà nhìn xung chân mình. Ông nghĩ đến cu em trai sinh viên ca cô, ri đưa tay vào túi, ly ra mt t giy bc, du dàng đ vào tay cô “Em gi ly, khi thi, chhôm nay anh không có nhu cu”.
Nguyn Đình Bn


Categories:


Bài viết tại NguyendinhBon.blogspot.com nguyendinhbon@gmail.com

0 nhận xét: