Thứ Năm, 2 tháng 11, 2017

Mút mùa lệ thủy 9. Con đĩ, tao sẽ giết để dạy dỗ mày



Khi Dân thả Phượng xuống trước sân quán ca cổ, cô hỏi anh: “Chừng nào anh lại ra thăm em?”. Dân giữ bàn tay Phượng trong tay mình mà nghe trong lòng trống trải. Anh cũng không biết cảm giác của mình bây giờ là ra sao nên nói: “Giờ chỉ còn có mình anh trong vườn, chắc vài bữa anh ra với em” “Dạ, anh về cẩn thận nghen, đừng có nói cho ai biết là đã gặp em”…

Dân buông tay Phượng nhưng vẫn chưa đề máy xe. Thấy Dân nhìn mình chăm chăm Phượng lại hỏi: “Sao nhìn em dữ vậy? Em già lắm rồi đúng không?” Dân nói: “Không, anh thương em quá! Anh về suy nghĩ rồi sẽ ra gặp em”.

“Gặp anh, biết anh vẫn còn thương em là em mừng rồi, em không mong gì xa hơn đâu”. Đôi mắt Phượng buồn hiu hắt dù cô cố nở nụ cười.

Dân bóp chặt bàn tay Phượng rồi buông ra. Khi anh chuẩn bị chạy xe xuống lòng đường, Dân nhìn thấy chiếc xe hơi màu trắng hồi trưa nhá đèn xi nhan tấp vô sân quán ca cổ, trên xe có thêm một người đàn ông đã đứng tuổi, ăn mặc khá chải chuốt. Dân quay đầu nhìn lại. Không còn thấy Phượng đâu, chắc cô đã vô bên trong…

Rời Cần Thơ, Dân chạy xe về trên con đường tráng nhựa nối đô thị với vùng quê. Con đường khá lớn, mới làm nhưng đã có nhiều đoạn hư hỏng khiến Dân phải chú ý và chạy chậm. Mặt trời phía xa đỏ rực đang dần chìm xuống những rặng cây mờ mờ. Hai bên đường lúa đã gặt xong, nước lấp xấp mặt ruộng. Những căn nhà mới bắt đầu cất ra bên bờ lộ và nhiều người dân đã cất những chòi lá nhỏ, buổi sáng thường đem cây nhà lá vườn ra bán.

Đến thị trấn, đường bắt đầu hẹp lại, trời đã gần tối, Dân không ghé nhà ngoài chợ mà chạy qua cây cầu lớn bắc qua sông về nhà vườn. Ngang qua “xóm Đài Loan” anh nhìn thấy nhà Sáu Dái có khá đông người ngồi nhậu, loáng thoáng nhiều bóng con gái. Dân không dám nhìn kỹ, sợ gặp người quen lại lôi thôi nên chạy vụt qua. Con đường khá hẹp, chưa đến khúc nhà Tư Xứng thì chút xíu nữa anh đụng phải thằng Đen đang đi ngược lại vì nó cứ lấn ra đường. Rõ ràng thằng nhỏ đã uống rượu và khá say. Dân dừng xe lại, nói: “Đen, sao tối ngày nhậu nhẹt vậy? Về ngủ đi, sáng mai qua anh nhờ chút”. Thằng Đen nhìn Dân: “Anh Dân đi đâu từ sáng sớm đến giờ? Em tìm anh quá trời”. “Ừ, thôi về nhà ngủ đi, mai qua đi làm với anh” “Em buồn lắm anh ơi, không mần ăn gì được nữa…”.

Đường hẹp, có người đi xe phía sau bóp còi. Dân nói: “Thôi về nhà đi, mai ghé anh, giờ anh mệt rồi”. Đen loạng choạng né người cho Dân chạy xe qua, đến khúc nhà Tư Xứng, Dân quẹo vô sân. Tư Xứng đang có nhà, nằm đu đưa trên võng ngoài hàng ba. Thấy Dân, Tư Xứng ngồi dậy. Dân lấy cái bọc ni lông, bên trong là hộp bánh bía, nói nhanh: “Con đi Cần Thơ về, mua bánh cho con Mỹ Châu, nó đâu rồi chú Tư?”
“Theo ngoại nó qua nhà Sáu Dái rồi”
“Dạ, thấy bên đó nhậu nhẹt tưng bừng, sao chú Tư hổng qua bển chơi?”
“Thôi tao làm biếng lắm. Mày đi Cần Thơ, có gặp con Phượng không?”.

Ánh mắt Tư Xứng nhìn chăm chăm vào Dân. Nhớ lời Phượng dặn, Dân lắc đầu: “Dạ không, con đi ra trường cũ có chút chuyện. Thôi con về đây, chú cất hộp bánh giùm”. Dân quay đầu xe, chạy qua sân nhà Tư Xứng, ra lộ…

***

Dù khá mệt, Dân vẫn không tài nào ngủ được. Anh vừa trải qua một ngày đầy những cảm xúc lẫn lộn giữa hạnh phúc, lo lắng, mơ hồ… Hình ảnh Phượng cứ tràn đầy trong tâm trí Dân. Anh nhớ thân hình trần truồng cân đối của cô, nhớ từng cử chỉ yêu thương cô giành cho anh như thể họ đã là một đôi bạn tình lâu lắm, hay khi cô ăn cơm cùng anh, mắt cô nhìn anh hiền dịu mà yêu thương lạ lùng… Dân bật đèn, bỏ ra nhà trước, mở cửa. Đêm không có trăng, xóm không có đèn đường nên tối hù. Phía bên kia dòng kinh vài căn nhà tường còn ánh sáng của đèn thờ hắt ra từ trong nhà đỏ le lói. Một vài chiếc ghe chở mướn chạy qua nổ lạch bạch, trên ca bin ghe có những người đàn ông ngồi đốt thuốc lập lòe…

Phượng kể sau cái ngày cô bị chồng cũ là Lu, (Phượng nói đó là cái họ chứ không phải tên), đến quậy phá và đánh cô dập môi, anh ta đã ngay lập tức bị cảnh sát bắt giữ và sau đó bị tòa án xử phạt công ích ba tháng cùng với một số tiền. Đó là sau này cô nghe Lài nói vậy chớ hoàn toàn không biết gì. Vết thương hôm đó do Lu gây ra cũng không nặng, chỉ là dập môi và một chút xây xước khi cô té trên vỉa hè, Phượng cũng chỉ hơi sợ hãi chớ không căm giận chồng cũ bởi cảm thấy mình có lỗi khi bỏ anh. Nhưng sau đó Phượng cảm thấy mệt mỏi như sắp cảm cúm nên cô xin Lài cho mình nghỉ việc vài ngày.

Khi đi làm trở lại, Phượng cảm thấy lo lắng cho Lu nhưng không biết nói với ai và chỉ gần nửa tháng sau, cô mới biết là Lu bị phạt, dù không hiểu vì sao chẳng thấy cảnh sát hay tòa án gọi đến mình? Với Phượng mùa đông ở Đài Loan khá lạnh nhưng rồi cũng qua, và rồi Tết đến. Ở Đài Loan nhiều năm, có lẽ Phượng cảm thấy buồn, cô độc và khóc nhiều nhất trong những ngày này. Gần giống với xứ mình, họ cũng làm món ăn, đi chùa, chúc tết… nhưng chưa bao giờ Phượng cảm thấy vui, ngay cả những ngày còn làm vợ Lu. Cô nhớ gia đình, nhớ cái xóm chạy dọc theo kinh Thầy Cai nghèo ngày xưa khi còn nhỏ, và nhớ Dân đứt ruột. Cô tưởng tượng anh vẫn sống trong căn nhà gần nhà cô, hằng ngày thui thủi một mình bên những liếp rẫy, những bờ cam, xoài… bởi lần nào gọi điện thoại cho má, cô cũng hỏi về Dân, và má cô nói  anh vẫn ở vậy, không lập gia đình…

Cái Tết cuối cùng ở xứ người, nằm chung với Trang, nghe Trang khóc thút thít và kể về những làng hoa ven sông của quê cô cũng làm Phượng khóc theo. Rồi ngày Tết cũng qua, họ được nghỉ đến hết mùng 5 theo âm lịch thì đi làm lại, nhưng Phượng không hề biết có một tai họa lớn đang rình rập mình…

Khi nghe Lài nói Lu đã bị phạt, bị cảnh sát cấm đến gần khu vực có Phượng bán trầu, Phượng nghĩ vậy cũng đở lo dù cô không biết từ đâu mà anh ta lại tìm ra chỗ cô bán bởi từ nhà Lu đến nơi đây khá xa. Vậy nhưng giữa tháng ba năm sau đó, nghĩa là sau cái ngày Lu đến đánh cô và bị bắt chừng sáu tháng thì anh ta lại đến. Đó cũng là buổi chiều, trời gần tối, Phượng vừa có một ngày khá đắt hàng, cả Trúc Ly cũng vậy. Khi một chiếc xe màu đỏ chạy chậm, chớp đèn để ghé lại trước ki ốt của họ, Ly nói: “Có khách nữa kìa chị, chị ra bán đi!”. Phượng nhìn ra. Chiếc xe giống như kiểu xe taxi tại đây nhưng tài xế vẫn chưa hạ kính xuống. Chuyện này cũng bình thường bởi có nhiều người đàn ông cẩn thận, họ chỉ cần mua trầu và không muốn người quen tình cờ đi qua nhìn thấy mình. Cô bưng hộp trầu bước ra, khi đó chẳng còn cảm giác ngượng ngùng gì với bước chân uốn éo và thân hình trần trụi của mình. Người tài xế chiếc xe màu đỏ vẫn chưa hạ kính xe. Đây chắc là một chàng sinh viên măng tơ hay một ông già. Phương nghĩ thầm như vậy khi tiến lại gần. Nhưng khi cô chỉ cách chiếc xe vài bước chân, cửa xe bật mở và một người mặt quần áo màu tối, che mặt bất ngờ từ trong xe lao ra, Phượng chỉ kịp rú lên một tiếng. Dù người đàn ông mặc đồ trùm kín nhưng cô vẫn nhận ra đó là Lu. Trong tay anh ta một con dao nhọn phản sáng dưới ánh đèn. Nhưng bản năng sinh tồn trỗi dậy, Phượng quăng cái hộp trầu vào kẻ muốn tấn công mình và quay lưng chạy trở lại. Tiếng Lu gầm lên phía sau lưng: “Con đĩ Việt, tao sẽ giết để dạy dỗ mày!”.  Rồi cô nghe đau nhói ở cổ, ở cánh tay, nghe nhiều tiếng ồn ào, thoáng thấy người thanh niên bảo vệ chạy vụt tới trước mặt mình và cô ngất đi…


Khi Phượng tỉnh lại, cô thấy cổ mình bị băng cứng và gắn nẹp cố định, cánh tay cũng băng, chỉ xoay người là cảm thấy đau. Không có ai ở bên cạnh. Phượng cố gắng suy nghĩ và cảm thấy sợ hãi. Cô biết mình đang nằm trong bệnh viện dù không biết là ngày hay đêm. Chợt nhớ đến hình ảnh Lu trong bộ quần áo màu tối và che mặt, cô gần như hét lên. Tiếng kêu của Phượng đã làm một cô hộ lý chạy đến. Ngay lập tức cô gái đến bên giường bệnh nhân và lên tiếng trấn an cô. Cô hộ lý cho biết có một người bạn gái luôn bên cạnh Phượng nhưng vừa rời khỏi phòng và sẽ trở lại ngay...

Thứ Tư, 25 tháng 10, 2017

Mút mùa lệ thủy 8. Nước mắt xứ người



“Anh biết cái thẹo này là sao không?” Phượng hỏi Dân.
“Thẹo nào, anh không thấy?” “Xí, đồ vô tâm!”.

Phượng háy yêu Dân, vạch tay áo cho anh nhìn thấy một vết sẹo dài, đã hơi mờ, gần sát nách của mình. “Đây nữa nè!”, cô lại vén tóc để anh nhìn thấy nơi chân tóc, tiếp giáp với cổ cũng có một vết sẹo.
“Trời, sao vậy?”. “Chồng em chém đó, chút xíu nữa là bỏ xác xứ người rồi!”.

Phượng nói về chuyện khủng khiếp mà như không, thậm chí cô còn nhoẽn miệng cười với Dân. Nhưng rồi bỗng nhiên cô buồn hẵn: “Ông Lu chết rồi?” “Chết rồi? Vì sao chết?”.

Dân thảng thốt, anh thực sự bất ngờ trước thông tin mà Phượng vừa đưa ra. Họ đã rời khỏi bàn ăn, lại nằm bên  nhau trên giường nhưng vẫn mặc quần áo. Có lẽ cuộc gặp mặt dù được hẹn trước nhưng vẫn bất ngờ khiến nhu cầu thổ lộ nhiều hơn nhu cầu được ôm ấp, âu yếm nhau bằng xác thịt. Phượng muốn kể cho nhẹ bớt lòng mình còn Dân muốn nghe để hiểu trong suốt gần tám năm dài, cô gái mà anh yêu đã sống ra sao… Thực ra Phượng đang gối đầu trên cánh tay Dân, cánh tay của một thanh niên từ học trò thành nông dân nên thật rắn chắc. Chưa bao giờ cô thấy bình yên như bây giờ dù Phượng  biết nó rồi cũng qua đi nhanh chóng…

Đó là thời gian khoảng chừng sáu tháng sau khi Phượng gia nhập đội quân trầu cau của Út Loan và dần hiểu người phụ nữ trẻ, chỉ lớn hơn mình vài tuổi này đã trở thành một “bà trùm” nhờ trở thành vợ của một trong những “đại ca” có số má trên hòn đảo này. Trong tay Út Loan có rất nhiều ki ốt bán trầu thuê toàn gái Việt và không chỉ ở Đài Trung mà còn hiện diện khắp nơi, ngay cả những thị trấn nhỏ. Tất cả các cô chị của Út Loan đều thành quản lý những cửa hàng này và hầu như tiếp viên nào từ Việt Nam mới qua, hoặc bỏ chồng đi làm với họ cũng vay mượn tiền của chị em Út Loan với tiền lời phải trả khá cao được trả từ từ vào tiền lương tháng.

Khi đó khách quen của Phượng đã khá nhiều, cô đã dần chai sạn trước những cặp mắt hau háu và những bàn tay tham lam của cánh đàn ông thô tục xứ người. Qui luật luân chuyển gái được các bà chủ ki-ốt áp dụng chặt chẽ để câu khách. Khi Trang dời đi đến một nơi khác, Phượng trở thành “đàn chị” huấn luyện một cô gái mới từ Việt Nam qua, tên là Trúc Ly, mười chín tuổi, quê Sa Đéc. Chuyện này cũng giống như hồi xưa Trang đã chỉ cách ăn mặc, đi đứng và cả những mánh khóe mồi chài khách để kiếm tiền “bo” cho Phượng chỉ khác Trúc Ly chưa lấy chồng Đài Loan, và qua đây bán trầu bằng con đường “du lịch”…

Giờ đây nhờ có nhan sắc nổi bật, Phượng đã trở thành điểm thu hút khách mạnh nhất tại dãy ki-ốt trầu cau do Lài quản lý. Do tiền được tính theo sản phẩm bán ra, không tháng lương nào của Phượng dưới ba chục ngàn Đài, ngoài ra cô còn những món tiền bo từ khách nên món nợ Út Loan đã được hạ xuống rất nhiều, cô cũng thường xuyên  chuyển tiền về nhà cho cha mẹ và giờ đây không cần phải lén lút nữa bởi đó chính là đồng tiền mà cô làm ra. Tất nhiên muốn có tiền phải chịu nhục nhưng nhục riết rồi cũng quen, cứ cười lẵng lơ khi đàn ông họ cầm tiền thọc tay sâu vào ngực thì cũng không mất cái gì, tất cả đều làm như vậy mà không chỉ là gái Việt. Dù sao, Phượng vẫn có một nguyên tắc sống của mình: cô từ chối bán dâm dù biết số tiền này cao hơn nhiều lần tiền bo. Anh tài xế taxi mập ú tên Li nhiều lần ngã giá không được nên cũng nản, anh ta quay sang mồi chài các cô gái khác, những cô gái vừa mới đến, dễ tin và dễ tính. Phần Phượng cô đã có những khách sộp khác, và giờ đây cô đủ khôn ngoan để từ chối những người keo kiệt nhưng lại thích sàm sỡ với các tiếp viên…

Những ngày tháng chín, mùa hè nóng đã qua với một vài cơn bão. Mùa thu bắt đầu những cơn gió lạnh dù so với Đài Bắc, nơi lần đầu Phượng đến, không lạnh bằng nhưng do phải ăn mặc phong phanh, khí hậu lại khá khắc nghiệt, Phượng và các cô gái phải luôn xài kem dưỡng da loại mắc tiền, làm hao hụt khá nhiều thu nhập và khi không có khách các cô lại choàng thêm áo bởi họ phần lớn là dân miền tây, chịu lạnh dở. Những tháng cuối năm, bắt đầu có những cơn mưa phùn và ban đêm trời khá lạnh dù vậy nhu cầu ăn trầu của khách gần như không thay đổi. Các cô gái thường u buồn hơn trong mùa này vì họ nhớ nhà, bởi biết giờ đây ở quê Tết đang gần đến.

Trúc Ly là một cô gái khá nhạy cảm, cô thường kể cho Phượng nghe những năm còn ở quê, mùa này thường đi làm mướn cho các gia đình trồng hoa kiểng, rồi câu chuyện dẫn đến chuyện cô lớn lên, có bồ nhưng lại gặp thằng bợm nhậu, sau đó phải đi bán cà phê, bia ôm ở gần sân bay Trà Nóc và bị đám giang hồ hành hạ ra sao cho đến  khi gặp một phụ nữ sồn sồn đi “tuyển người” cho Út Loan... Cô gái mười chín tuổi thường kể bằng một giọng điệu hồn nhiên như thể chuyện thể xác của mình bị đàn ông dày vò là điều bình thường. Cũng vì vậy cô gái này sẵn sàng chồm hết người vào cửa xe hơi, mặc kệ những bàn tay nhám nhúa của khách mua trầu xoa nắn ngực mình miễn sao bán được vài hộp trầu với giá cao nhưng lại khóc hu hu, nước mắt nước mũi tèm lem khi đã về nhà trọ nằm trùm mền nhớ nhà, nhất là nhớ hai đứa em…

Vậy nhưng những tháng ngày tương đối sống dễ dàng của cô sắp kết thúc. Một buổi chiều mưa phùn lay phay, thấy một chiếc xe màu xanh nhá đèn dừng lại trước quầy hàng, Phượng cầm cái dù che người, ôm hộp trầu bước ra nhưng vừa nhìn thấy người tài xế hạ cửa kính cô đã hoảng sợ, mặt xanh dờn, bước thụt lùi trở lại. Đó không ai khác ngoài Lu, người chồng mà Phượng vừa li dị. Đó cũng không phải là một tình cờ oái ăm bởi ngay lập tức Lu bước xuống, sập cửa xe và lao vào Phượng, anh ta thét lớn: “Con đĩ Việt Nam, cuối cùng tao cũng tìm ra mày!”.

Phượng vội quăng hộp trầu và cả cây dù, quay đầu chạy vô cửa hàng của mình nhưng đôi giày cao gót làm cô chới với và trợt té trên vỉa hè, nhưng cũng kịp kêu lên: “Ly ơi, cứu chị với!”. Nghe tiếng thét của Phượng, không chỉ ngoài Ly mà các cô gái bán trầu khác cũng nhìn thấy và để chân trần chạy ra. Không ai trong bọn họ biết Lu là chồng cũ của Phượng mà chỉ nghĩ đó là một người đàn ông say ruợu đến quậy phá. Nhưng Lu rất hung dữ, anh ta nhào tới nắm đầu tóc Phượng vừa đánh vào mặt cô vừa chửi: “Con đĩ, mày là đồ lừa dối xấu xa, mày trốn đâu tao cũng tìm ra, tao sẽ giết mày!”.

Phượng quá hoảng sợ, cô cố gắng vùng vẫy để thoát khỏi tay Lu và ngay lúc đó cô nhìn thấy Ly lao vào người đàn ông như một cơn lốc. Chỉ nghe tiếng Lu hét lên vì đau đớn và buông tay khỏi Phượng quay lại đẩy Ly ra khỏi mình. Anh ta tru tréo lên: “Con đĩ, mày cắn tao, con đĩ, mày dám cắn tao…!”.

Lu ôm lấy mặt đầy máu, có lẽ Ly đã cắn vào mũi anh ta. Nhưng cũng ngay lúc đó người Lu gần như bật ngữa ra phía sau vì một cú đá mạnh. Bảo vệ dãy cửa hàng đã kịp đến. Đó là một thanh niên người bản xứ cao to thường xuyên có mặt trước căn phòng của Lài, nơi điều hành dãy ki-ốt bán trầu mang tên “Tây Thi nước Việt”. Bị một cú đá của một tay chuyên nghiệp nhưng với khí chất mạnh khỏe, Lu lồm cồm tìm cách đứng lên, miệng vẫn còn chửi rủa. Nhưng tay vệ sĩ đã bước lại gần, nắm cổ áo người đàn ông và tống vào quai hàm anh ta một cú đấm trời giáng. Lu văng ra gần chiếc xe của mình, gần như bất động…

Chứng kiến tất cả cảnh tượng kinh hoàng đó, Phượng khoác tay đẩy Ly và vài cô gái khác đang xúm quanh mình ra, lết đến níu tay người vệ sĩ: “Đừng đánh, đừng đánh ảnh nữa, ảnh là chồng cũ của em”. Nước mắt cô hòa cùng nước mưa, hòa cùng máu trên môi chảy dài xuống cằm làm cánh tay như thép của người thanh niên như mềm ra. Nhưng ngay lúc đó có tiếng lạnh lùng của Lài: “Tụi em về chỗ của mình nhanh lên. Cảnh sát sắp đến”.

Ngay lập tức các cô gái riu ríu đứng dậy, bước vội về những chiếc lồng kiếng của mình. Tiếng của Lài: “Bé Ly, đưa Phượng vô. Lau rửa sơ rồi hai đứa đón xe về. Mai gặp chị”. Ly “dạ” rồi dìu Phượng đứng lên, hỏi: “Chị có sao không? Thôi đừng quan tâm đến ông đó nữa!”.  Phượng khóc: “ Nói với chị Lài tha cho anh ấy đi, tội nghiệp ảnh”. 

Nhưng ngay lúc đó có tiếng còi hụ rồi hai chiếc xe cảnh sát nhá đèn chạy đến, nhìn thấy ánh mắt ra lệnh của Lài,  Ly dắt Phượng lùi dần vô chỗ của mình, khép cửa kính lại. Từ bên trong nhìn ra, Phượng thấy Lài và người thanh niên bảo vệ trao đổi với một cảnh sát, nhân viên công lực còn lại thì đang cúi xuống chỗ Lu đang nằm, sau đó anh ta móc còng, còng tay người đàn ông tội nghiệp…

“Nhưng em nói hai cái thẹo là do Lu chém mà?”- Dân hỏi, nghe mắt mình cay cay. “Đúng rồi, chuyện ảnh đánh em lần đó là lần đầu, còn có một lần sau nữa…”. 

Thứ Tư, 6 tháng 9, 2017

Mút mùa lệ thủy 7. Em bẹo hình hài đem bán




7. Em bẹo hình hài đem bán *

Không biết từ hồi nào, Phượng trở nên hay lo mà điều Phượng lo nghĩ nhiều nhứt là số tiền nợ mà cô mượn Út Loan để gửi về nhà cho ba má cất nhà tường. Trong hơn ba năm sống với chồng, mang thai rồi sinh con Mỹ Châu, Phượng đã dành dụm từng đồng lẻ mà Lu đưa cho cô một cách khá tằn tiện nên chẳng được bao nhiêu. Cha mẹ chồng của Phượng dù lúc đầu không quá khắt khe với con dâu nhưng do quá nhiều khác biệt về cách sống, lại do ngôn ngữ bất đồng nên mối quan hệ gia đình chồng- con dâu dần thường xuyên căng thẳng và nhiều khi họ lớn tiếng mắng chửi Phượng, lúc đầu cô chưa hiểu hết nhưng về sau, cô biết đó là những lời lẽ miệt thị và trong mắt họ, cô chỉ là đứa con gái nghèo khổ, tham lam…. đến từ một đất nước nhỏ bé, lạc hậu. Nhưng uất ức nhứt là họ đã cho rằng cha mẹ cô đã "bán" con gái để kiếm tiền dù cho những gì mà họ nói có nhiều phần sự thật bởi rõ ràng Lu đã bỏ tiền ra lựa chọn. Sau mâu thuẫn, vật chất đã không có như từng mơ ước, tình yêu với chồng và nhà chồng vì vậy cũng khó mà bén rễ dài lâu. Khi nghe Phượng khóc nói muốn rời bỏ Lu để có thể tự kiếm tiền, Út Loan sốt sắng giúp đỡ nhưng kèm theo đó lại là một món nợ khá lớn là ba chục ngàn tiền Đài, mà riêng tiền lời phải trả bằng cách trừ vào lương, mỗi ngày Phượng nhẩm tính cũng mất trên sáu trăm ngàn tiền Việt.

Sau hôm rời khỏi nhà chồng, mấy đêm dài suy nghĩ, Phượng nghĩ mình chỉ còn có cách kiếm thiệt nhiều tiền, trả nợ xong còn lại báo hiếu cha mẹ, gởi về nuôi con Mỹ Châu, còn thân mình thì chẳng còn chi để tiếc, cũng chỉ là cánh hoa lưu lạc quê người… Những ngày mới làm dâu, Phượng thấy lạ khi chồng ăn trầu, rồi đến nhận công việc tại Đài Trung, cô còn biết thêm một nghịch lý là gần như tại đây người ăn trầu chỉ là nam giới. Các cô gái Việt và cả con gái Đài, Trung Quốc, Philipine qua làm thuê… dù bán trầu nhưng chẳng có ai ăn trầu. Phượng bắt đầu bằng việc tập chẻ cau, lựa hạt cau khô, còn miếng trầu và hộp trầu đã có sẵn. Trang nói có thể trong vôi ăn trầu họ quyệt vào, chứa một chất gì đó giống như nước tăng lực, làm người ăn cảm thấy mạnh mẽ và ghiền như ghiền thuốc lá. Trang cũng nói là nhiều khách quen nói với cô ăn trầu rẻ hơn các chất gây ghiền khác và chỉ với trung bình 100 đồng (tiền Đài) họ có thể nhìn ngắm, thậm chí đụng chạm các cô gái xinh đẹp ăn mặc thiếu vải mỗi khi dừng xe.

Quần áo ngoài cũng đã bỏ lại trong ngăn bàn, thôi còn chi mà nghĩ với ngợi, Phượng với tay ôm hộp trầu, bước theo Trang. Cả hai, chân mang giày cao gót, cố tạo ra một dáng điệu gợi cảm nhứt có thể rồi cùng bước ra hè phố xứ người vẫy xe…

Phượng không biết mà cũng không ai nói là tự bao giờ, các quầy trầu cau có các cô gái trẻ phục vụ đã trở thành quen thuộc tại Đài Loan. Thanh niên xứ này và cả du khách đến đây, dù chạy xe hơi riêng, xe bus, xe taxi hay có khi đi xe máy, đều muốn dừng mua trầu của các “Tây Thi đặc sản” bán. Ngày đầu tiên, trước 12 giờ Phượng chỉ bán được 15 hộp trầu, Trang nhờ có khách quen nên khá hơn chút ít. Phượng hơi lo nhưng Trang vẫn vui vẻ nói: “Buổi sáng vậy là may rồi, chiều với tối mới là lúc đông khách, nhứt là từ 7 đến 9 giờ tối. Khi đó khách kêu bán không kịp.”

Quả y như Trang nói, sau 4 giờ chiều, con đường bắt đầu đông đúc xe cộ. Đã có nhiều kinh nghiệm, Trang chỉ cần nghe tiếng máy xe, cách nghiêng đầu của cánh tài xế là biết chiếc xe nào sẽ dừng lại, xe nào sẽ chạy luôn. Khách nào sẽ mua trầu với giá cao để được thỏa mãn thú vui bằng mắt, bằng tay của mình. Ngay trước “cái lồng” đã bắt đầu bật đèn hồng và vài bóng nhỏ chớp nháy của họ là vạch dừng đèn đỏ nên khá thuận lợi. Một chiếc taxi nhá đèn ép sát lề. Trang nói: “Ông đó khá sộp, nhưng phải chìu ổng xíu, bữa nay Trang nhường cho Phượng đó, bưng hộp trầu ra mời đi!”. Nói xong Trang õng ẹo trên đôi guốc cao, đong đưa cặp mông tròn và ra hiệu Phượng bước theo mình.

Tài xế chiếc taxi mà Trang nói là khách quen đã hạ kính thò đầu ra nhìn ngắm cả hai một cách thèm thuồng khi họ còn cách xe nhiều bước chân. Vừa đến gần Trang đã nói bằng tiếng Hoa: “Bạn em đó, anh mua trầu cho nó nha!”. Người tài xế taxi chừng ngoài ba mươi tuổi nhưng ú tròn, cổ đầy ngấn mỡ, đôi mắt hí nhìn Phượng không chớp. Anh ta gần như nhoài người ra khỏi xe, vuốt từ vai Trang xuống dù mắt vẫn ngó Phượng. Trang chịu đựng sự đụng chạm đó, vội vàng đưa cho anh ta hai hộp trầu, nói: “Mua cho em hai hộp này đi, rồi mua cho bạn em nữa!”. Anh chàng háo gái gật đầu lia lịa, buông tay khỏi Trang và lôi tay Phượng nhưng mắt nhìn chằm chằm vào bộ ngực nảy nở của cô. Hắn nói với Phượng: “Lại gần xe anh đi, anh mua thêm cho em hai hộp”. Phượng nổi gai ốc trước cái nhìn và bàn tay thô ráp vì suốt ngày cầm vô lăng đang sờ soạng trên da thịt mình. Nhưng cô biết mình chẳng còn con đường nào khác nên gồng mình chịu đựng như cách Trang đã làm. Người tài xế hỏi: “Em mới qua hả?”. Trang cười hi hi: “Nó qua lâu rồi anh ơi!”. Bàn tay của gã vẫn xoa nắn vai Phượng và có ý định lần xuống vùng ngực, Phượng hơi né người ra. Gã nói: “Chủ nhật em có nghỉ làm, anh qua đón em đi chơi!”. Phượng ậm ừ cho qua. Sau 5 phút gã mua 4 hộp trầu, trả 400 đô la Đài, tức gấp đôi giá tiền và nựng nịu cả hai cô vài lần, rồi lái xe đi. Quả đúng là một khách sộp như Trang nói.

Vậy nhưng không phải gã đàn ông nào cũng rộng rãi như Li (sau này quen Phượng biết tên người tài xế taxi) bởi theo Trang anh ta chưa có vợ, lại có nhiều khách quen đi xe nên thu nhập khá. Những cái nhìn như muốn ăn tươi nuốt sống của Li và bàn tay thô ráp đó còn dễ chịu hơn nhiều gã khác. Bởi buổi tối hôm đó Phượng còn phải chịu đựng nhiều ông khách thô lỗ, trong đó có một tài xế xe bus trên đường vô bãi gửi xe dừng lại. Xe không có khách vì đã hết giờ. Ông ta đã ngoài năm mươi tuổi, người đầy mùi mồ hôi rất khó chịu, lão kêu Phượng lên xe và ngay lập tức đẩy cô xuống ghế, dùng cả hai bàn tay sờ nắn cô một cách thô bạo, Phượng phải vùng ra và khi cô bước ra khỏi xe, ông ta chỉ mua một hộp trầu, trả 50 đồng và nhổ toẹt một bãi nước trầu đỏ lòm xuống ngay vạch kẻ đường. Lúc đó Phượng mới chú ý thấy, cả một khoảng đường ngay vạch dừng toàn dấu vết của nước cốt trầu do các tài xế nhổ ra. Không biết tại sao cô bỗng nghe mệt mỏi rã rời dù trong ngày đầu tiên đó, đến giờ phút đó, cô chỉ bán được hơn 50 hộp trầu, nước mắt chỉ chực tuôn ra...

***
“Sao Trang đi làm nghề này?” Phượng hỏi khi hai người ngồi chờ khách trong quầy bán hàng.

“Tui cũng như bà, cần gửi tiền về. Cứ vài ba ngày, má tui lại gọi điện thoại qua, khi thì ông ngoại bịnh, khi thì thằng em cần mua xe, khi thì sửa nhà, riết rồi nghe tiếng điện thoại, nhìn số ở quê nhà thấy mệt kinh khủng, năm ngoái xíu nữa tui nhảy sông rồi, rồi con Mai giới thiệu đi bán trầu cho bà Lài nè, thôi kệ, tuy hơi nhục nhưng có tiền gởi về gia đình”.

Sau này trong nhiều đêm nằm ngủ chung một căn phòng, Trang đã kể cho Phượng nghe về quê mình. Đó là một vùng đất ven sông lớn, một nơi mà vừa lớn lên Trang đã cảm thấy lạ lùng vì mẹ mình, chị mình, thậm chí bà ngoại khi còn sức khỏe cũng phải cầm cái cưa, cái đục để làm thợ mộc, một việc lẽ ra của đàn ông. Nhưng kỳ lạ là đàn ông ở đó chỉ “làm tiếp” nghĩa là làm phụ như đẩy xuồng, chèo ghe, chuyển sản phẩm đi bán, đi giao hàng chớ họ lại không đụng vào chuyện nặng nhọc. Bàn tay của Trang có mấy vết thẹo, Phượng hỏi: “Vậy đàn ông ở chỗ Trang họ làm gì?”
“Còn nhỏ thì đi học, lớn lên chút không đi học nữa thì đi nghĩa vụ, hết nghĩa vụ quân sự thì về, cưới vợ, lại làm phụ vợ, rảnh thì nhậu”
Nghe chữ “nhậu” Phượng lại nghĩ về những người đàn ông xứ mình. Có một người không nhậu bê tha thì cô đã để vuột mất… 

Nghe tiếng Phượng thở dài, Trang an ủi: “Thôi ráng làm một thời gian rồi chuyển nghề, nghe bà Lài nói Phượng mới thôi chồng, con đã gởi về ngoại?”
“Ừ, tui mắc nợ em bà Lài khá nhiều, không biết chừng nào trả xong”
“Ngày đầu chưa có khách quen, Phượng bán vậy là giỏi rồi, từ đây đến 12 giờ đêm, còn có khách mua nữa mà”.

Ngay lúc đó có bóng người chạy vụt qua rồi dừng lại đẩy cửa kính nhìn vô. Đó cũng là một cô gái bán trầu. Cô gái hớt hải, nói bằng tiếng Việt: “Cảnh sát sắp đến kiểm tra, chị Lài kêu mặc thêm đồ vô!”.

Trang lập tức đứng lên: “Vậy hả, họ đến chưa?” “Chưa, mới có tin báo”. Cô gái rụt đầu ra, chạy qua quầy khác. Trang nhanh chóng bước vô phía sau, lôi ra hai bộ đồ, kêu Phượng: “Mặc thêm cái này vô, mau lên, không thì họ phạt”.

Nghe chữ "cảnh sát" Phượng run bắn nhưng cô cũng làm theo Trang. Đó là bộ đồ áo ngắn, màu hồng, quần short trắng, rất dễ dàng mặc thêm vào và dù cái lưng quần hơi rộng so với vòng eo của Phượng nhưng cảm giác kín đáo vẫn làm cô yên tâm, tuy vậy Phượng vẫn run.

Thấy bạn sợ, Trang nói: “Không sao đâu, chuyện này lâu lâu cũng xảy ra, từ năm ngoái chính quyền không cho mặc đồ lót khi bán trầu nên cảnh sát mấy tuần lại kiểm tra một lần, họ cũng làm cho qua thôi”. Phượng hỏi: “Họ không cho mặc đồ nội y?”.

Trang cười, hình như cô không quan tâm đến chuyện cảnh sát sắp đến: “Ừ, chính quyền bắt bà chủ phải ký cam kết là không để tiếp viên lộ 3 điểm nhạy cảm trên thân thể. Và không mặc áo yếm, đồ trong suốt,... nếu bắt gặp họ sẽ phạt”.
“Vậy là mặc như mình là vi phạm rồi, nếu họ bất ngờ kiểm tra là chết?”. Trang cười: “Còn khuya! Ở đây ai cũng vi phạm hết mà, không thì sao bán được cho mấy cha dê già kia, nhưng tui nói rồi, đừng có lo, chuyện này để bà Lài lo”.

Một chiếc xe có phiên hiệu cảnh sát nhấp nháy đèn rồi dừng lại trước dãy ki-ốt đèn hồng. Hai nhân viên công lực bước xuống. Từ bên trong nhìn ra Phượng thấy Lài nhanh chóng ra đón họ. Bà chủ của cô nói huyên thuyên và cả dùng cả tay ra hiệu. Hai viên cảnh sát có vẻ ôn hòa, họ đi dọc theo các quầy hàng, nhìn ngó sơ qua rồi quay trở lại xe mình…


* Thơ Trang Thế Hy

Hiếp dâm!



Giai thoại kể rằng thời Trung cổ, bên Anh, một hôm cô thị nữ tâu với Nữ hoàng Elizabeth rằng đêm qua một Ngự lâm quân đã hiếp dâm cô. Đang buổi thiết triều, nữ hoàng bèn tuốt thanh kiếm báu, đưa cho cô thị nữ chuôi kiếm, mình cầm cái vỏ kiếm đung đưa và bảo: “Nhà ngươi tra được kiếm vào vỏ thì ta tin!”.

Thời hiện tại, có Barbara Driver, cựu thị trưởng, nữ ủy viên hội đồng của Đảng bảo thủ tại hội đồng Cheltenham Borough (Anh Quốc), đã làm cả thế giới phẫn nộ với câu: "Nếu bị hiếp dâm mà không chống cự được, hãy nằm xuống mà hưởng thụ"!

Ngày nay hiếp dâm là một tội phạm phổ biến trên khắp thế giới, nạn nhân tuyệt đại đa số là nữ giới, trong đó trẻ em và phụ nữ nghèo thất học là thành phần bị cưỡng bức đông nhứt. Tất nhiên cả trong giai thoại và đời thực, Nữ hoàng Anh hay bà Thị trưởng thuộc một tầng lớp khác, được bảo vệ đến từng cộng lông thì có muốn được hiếp dâm cũng không ai dám, họ không bao giờ hiểu được những phức cảm của từng nạn nhân nên mới phát biểu những câu nói ngu ngốc, hợm hĩnh.

Hiểu được sự yếu thế này của nữ giới, tại các nước văn minh, chỉ cần phụ nữ không đồng ý, mà dùng vũ lực để quan hệ tình dục, đã có thể khép vào tội hiếp dâm, dù đó là chồng nạn nhân.

Tại VN, trẻ em và phụ nữ nghèo cũng là nạn nhân của tội phạm nguy hiểm này, và dù trên danh nghĩa luật pháp bảo vệ họ, nhưng kẻ thừa hành lại vận dụng tùy tiện, như chuyện một phụ nữ tại huyện Tân Thạnh, tỉnh Long An, là mẹ của 2 đứa bé, bị một tên có tiền án kề dao vào cổ hiếp dâm 2 lần, nhưng công an huyện này đã không khởi tố vụ án, với lý do thật ngu xuẩn: Nạn nhân có thể bỏ chạy tại sao không chạy? Việc làm này khiến nạn nhân uất ức và làm đơn xin đi tù!

Trưởng công an huyện Tân Thạnh, tỉnh Long An chính là những kẻ tiếp tay cho loại tội phạm nhơ bẩn này.


6.9.2017

Thứ Hai, 14 tháng 8, 2017

Mút mùa lệ thủy 6- Tây Thi... bán trầu

6- "Tây Thi" bán trầu



“Có bao giờ anh nhìn thấy một cô gái trẻ, ví dụ như em, chỉ mặc bikini và ngồi trong một cái lồng kính màu hồng không?”
 “Anh không biết ba cái chuyện này”
“Em hỏi cho vui mà, chứ anh thì quê một cục, học đại học xong cũng về vườn làm ruộng”.

Phượng cười hi hi như chọc quê Dân. Ánh mắt cô đã lấp lánh niềm vui. Họ ngồi bên mâm cơm mà Phượng vừa dọn trên cái bàn xếp ngay trong căn bếp. Cô nói là dù ở một mình nhưng vẫn thường xuyên nấu cơm ăn vì không muốn ăn bên ngoài. Hai cái ghế kê gần nhau, vai kề vai, mắt nhìn mắt. Phượng gắp cho Dân miếng thịt do chính cô kho, nói: “Những ngày ở bên đó, em cứ tưởng tượng một lần được nấu cơm cho anh, bây giờ thì mãn nguyện rồi”.
“Đàn ông bên đó họ ăn trầu hả em?”
“Đúng rồi, ngay chính chồng cũ em cũng vậy, ổng ăn trầu ổng nhổ tùm lum, lúc đầu em gớm lắm”

Trong suy nghĩ của Phượng, một cô gái miền Tây, chuyện ăn trầu đã mịt mờ xa. Phượng nhớ hình như sau vườn nhà Dân cũng có vài cây cau nhưng không có dây trầu nào. Và cau trổ buồng, chín đỏ chín vàng rồi khô rụng chớ chẳng mấy khi được bẻ. Trong các dịp như cưới hỏi, thường thì nhà trai ra chợ, mua trầu cau có sẵn cho đúng lễ. Xung quanh cô, chẳng còn thấy ai ăn trầu nữa, ngay cả bà Tám gần nhà cô, bà ngoại con Thúy, đã hơn tám mươi cũng không thấy bà ăn trầu. Vậy mà vừa đặt chân về nhà chồng, cái cô lạ lùng nhứt không phải là cái lạnh của Đài Bắc mà là chuyện Lu, chồng cô cứ nhai trầu bỏm bẻm hằng đêm. Sau này, khi đã có thể nói chuyện với nhau bằng tiếng Hoa, Lu cho vợ biết việc ăn trầu khiến anh cảm thấy mạnh mẽ hơn trong chuyện giường chiếu. Phượng không biết đúng hay không, vì lúc đó cô cũng chẳng hề biết ai khác ngoài chồng, nhưng thường thì Lu chẳng buông tha cô đêm nào, ngoại trừ những lần bất khả kháng.

Rồi khi rời xa nhà chồng, Phượng càng lạ lùng hơn bởi công việc mà Út Loan muốn cô làm là đi bán trầu cau trong những cái lồng kiếng, tại những ki-ốt ven đường cao tốc.

Ngay lần gặp mặt đầu tiên kể từ khi trao tay Phượng cho Lu, rồi lại giằng cô ra khỏi người đàn ông Đài Loan tội nghiệp, Út Loan đã nói: “Số tiền Việt 150 triệu mà chị cho em mượn gửi về nhà năm kia chị hổng tính lời. Nhưng số tiền mà chị lo để em ly dị với thằng Lu thì phải tính. Giờ em cứ ở đây, ngộ như em chắc là đắt khách, mỗi tháng ít nhứt cũng kiếm ba chục ngàn tiền Đài, có khi năm chục ngàn. Ngoài tiền ăn xài, chỉ một năm em dư sức trả nợ!”

Trong cách nói của mình, gần như Út Loan không đưa ra một cơ hội thứ hai cho Phượng. Và ngay từ lúc đó, Phượng như ngầm hiểu ở người phụ nữ chỉ lớn hơn mình vài tuổi này có một quyền lực khá lớn từ ảnh hưởng của người chồng mà Phượng chưa bao giờ gặp mặt, và cô cũng biết mình chẳng còn chọn lựa nào khác ngoài gật đầu đồng ý sự chỉ định của Út Loan.

Nơi Phượng đến là một vùng ngoại ô thuộc Đài Trung, dọc một con đường lớn vào thành phố rất nhiều xe hơi. Út Loan nói Phượng chỉ giữ lại một số quần áo, tư trang rồi theo hẹn, cô được một người đàn ông trung niên, khuôn mặt có vẻ dữ dằn, đến chở đi, Phượng hơi sờ sợ, nhưng cô biết mình đã lỡ rồi.

Như đã sắp xếp từ trước, cô được chở đến một căn hộ nhỏ cho thuê, nơi đã có một cô gái Việt ở đó, nhận nhiệm vụ hướng dẫn cô làm “Tây Thi”. Khi Phượng đến đã là chiều muộn, cô bạn mới của Phượng tên Trang đang chờ sẵn. Trang cũng chừng tuổi Phượng, là dân Đồng Tháp. Căn phòng nhỏ nhưng cũng có hai cái giường đơn và hai cái tủ gỗ. Sau khi hướng dẫn cho Phượng việc ăn ở, Trang trấn an Phượng rằng công việc này cực kỳ đơn giản, mỗi ngày họ chỉ cần trang điểm lộng lẫy, đi taxi đến các ki-ốt của mình, sau đó trang điểm theo sở thích của đàn ông ở đây và trút bỏ quần áo sao cho chỉ còn trên người hai mảnh mỏng manh, mang giày cao gót vào và ôm cái khay, trên đựng những hộp trầu nhỏ bằng bao thuốc lá, ra đứng đợi những chiếc xe hơi giảm tốc độ trên đường để vẫy tay mời mua trầu.

Không biết nghe thông tin gì nhưng Trang nhìn Phượng hơi e dè, rồi nói: “Chị đừng lo, đẹp như chị bán được nhiều lắm, em mà có khi hên một ngày còn bán được cả trăm hộp”. “Nhưng mà mình phải ăn mặc kỳ cục vậy sao chị?” Phượng ngây thơ hỏi.
Trang cười: “Thì phải mặc vậy mới bán được giá cao chớ, không thì ai ghé vô chỗ mình, đồ chị đâu, chị lấy em coi”.
Giờ Phượng mới nhớ cái bọc đồ Út Loan chuẩn bị cho mình, cô lấy ra. Đó gồm hai bộ, cả hai đều ngắn ngủn, ngắn hơn cả nội y Phượng đang mặc bên trong. Hai cái áo ngực, một cái màu trắng có điểm hồng, một cái loang lổ như da beo. Hai cái quần con cũng nhỏ xíu, cùng màu…
Phượng đỏ mặt: “Trời, mình chỉ mặc vầy thôi hả?”.
Trang: “Đúng rồi, giờ chị mặc vô em coi thử coi!”.
Phượng: “Kỳ quá, tui không mặc vầy được không?”.
“Sao được chị, chị Lài dặn em phải chỉ cách rõ ràng cho chị để mai là chị đi làm luôn, chị mà không làm đúng, chỉ la em chết. Mà chị có bà con với chị Lài hả?”
“Chị Lài? Chị Lài nào?”
“Chỉ nói chị là em chỉ, ở cùng xóm”.
Như chợt hiểu ra, Phượng la lên: “Chị Lài, biết rồi, chị của chị Loan, con chú Sáu…, ủa, mà chị Lài là gì ở đây vậy?”
“Là bà chủ!”.

Phượng hiểu dần ra. Hèn gì lần nào gọi điện thoại má cũng nói sao đám con nhà Sáu Dái gửi tiền về ào ào, mà mày thì than không có tiền là sao? Thì ra chị em của Út Loan qua đầy đều làm chủ nên họ rất giàu.
Cô nói với Trang: “Ừ, thôi được rồi, đừng kêu bằng chị nữa, chắc Trang cũng cỡ tuổi tui”  “Trang hăm hai, còn Phượng?”.
Vậy là hai người bằng tuổi nhau. Trang cũng có hoàn cảnh gần giống Phượng nhưng cô mới lấy chồng hai năm và chưa có con. Tướng tá Trang nhìn hơi quê mùa dù theo cô là đã bán trầu cau được hơn mười tháng. Sáng hôm sau Phượng theo Trang đến chỗ làm. Đó là một dãy ki-ốt nằm dọc theo đường cao tốc. Trang dẫn Phượng đến gặp Lài. Không như Út Loan, Lài giữ một khuôn mặt hơi lạnh lùng dù cũng hỏi thăm Phượng vài ba chuyện gia đình và dặn dò Trang “chỉ giùm cho em gái chị”. 

Trang hướng dẫn Phượng cách trang điểm và rồi thay quần áo, lại mang theo một đôi giày cao gót trên 10 phân làm Phượng lúng túng. Trang cũng vậy. Cô mặc một cái áo lót hồng mỏng tang, quần nhỏ loại "quyến rũ", chỉ choàng bên ngoài một tấm lụa mỏng. Thay đồ xong nhìn Trang cũng khá hấp dẫn nhưng Phượng cảm thấy khó chịu vô cùng như thể cô đang lõa thể trước mặt mọi người. Cho đến lúc đó, ngoài chồng, chưa bao giờ Phượng để lộ thân thể trước ai.

Dãy ki-ốt khá dài, gồm những căn phòng nhỏ, thực ra nó giống một “cái lồng” hơn và được lắp kiếng trong suốt với đèn màu đỏ và xanh lá cây, vách có giấy dán tường màu hồng. Trong phòng có một cái bàn mặt kiếng và hai ghế tròn, đặt kế bên một cái kệ gỗ, trên kệ xếp những hộp trầu đã têm sẵn, mỗi hộp chỉ nhỏ bằng gói thuốc lá, ngoài ra còn có thuốc lá, cà phê pha sẵn, bánh kẹo… để phục vụ những khách không muốn ăn trầu nhưng muốn nhìn ngắm các “Tây Thi”. Phượng và Trang sẽ ở chung một căn phòng như vậy, theo Trang thì chừng 6 tháng sẽ phải đổi chỗ vì khách đã quen mắt, nên nếu không đổi, sẽ ít khách dần đi!

“Ở đây toàn phụ nữ quê mình hả Trang?”. Phượng hỏi, vẫn còn cảm thấy khó chịu vì lần đầu phô thân trần trụi.
“Không đâu chị, chỉ là chỗ này của chị Lài là người mình thôi, chị nhìn dãy bên kia đường đó, toàn gái Đài. Chị Lài nói tụi nó là sinh viên còn đi bán trầu, tui bay mắc cỡ cái gì?”.


Tây Thi! Dân nghĩ thầm thật mỉa mai khi theo truyền thuyết về tứ đại mỹ nhân của Trung Quốc thì nàng có sắc đẹp đứng đầu. Giờ thì những hậu duệ, thêm hai chữ “tân lang” vào tên nàng để thành ra “Tây Thi trầu cau” như một cách đùa tếu táo, nhưng anh biết cũng như nhiều cô gái khác, do ít học, Phượng chắc cũng không biết nàng Tây Thi huyền thoại, có cuộc đời chìm nổi vì những âm mưu chính trị của cánh đàn ông là ai…

(Còn nữa)

Thứ Bảy, 12 tháng 8, 2017

Mút mùa lệ thủy 5- Thân gái dặm trường




Tranh của họa sĩ Đặng Can- Vĩnh Long

5. Thân gái dặm trường

Theo phản xạ, Dân cúp đầu xe chạy vô sân. Anh tắt máy, trân trối nhìn Phượng. Đúng là Phượng rồi nhưng không phải hoàn toàn giống như hình ảnh mà ngày xưa anh nhìn thấy tại nhà Tư Xứng hay trong trí tưởng tượng của mình. Cô có vẻ cao hơn, thon thả hơn so với những tấm ảnh chụp cô gửi về treo tại nhà mình nhưng giọng nói ngọt ngào thì vẫn vậy. Cô đang bước đến gần Dân. Cô mặc một cái áo thun hơi hở cổ để lộ ra một mảng hồng trắng từ cổ xuống ngực. Một quần jean bó sát đôi chân dài và hình như cô đã cao lên rất nhiều từ khi ra đi. Khuôn mặt Phượng trang điểm khá kỹ làm mất đi vẻ hiền lành xưa nhưng lại lộng lẫy như một cô gái thị thành sang trọng. Phượng dừng lại khi đã đến sát bên Dân. Bàn tay cô nắm lên bàn tay cầm ghi đông xe của Dân. Bàn tay cô mát rượi, mềm mại, êm ái. Cả hai gần như im lặng, chỉ ánh mắt như đang truy đuổi những hình ảnh về nhau một ngày nào đó giờ đã quá xa xôi. Giọng Phượng thật nhẹ: “Sao nhìn em dữ vậy? Em lạ quá hả Dân?”.

Có tiếng ai tằng hắng phía sau. Một người phụ nữ trung niên đang đi ra, lướt qua họ, đi về phía cổng. Dân nhìn lên, bất ngờ anh thấy tấm biển có dòng chữ “Quán ca cổ: Dạ cổ hoài lang” vắt  ngang phía trên cánh cửa. Thì ra đây là một cái quán. Ôi, mà sao Phượng lại ở chỗ này?

Như đọc được suy nghĩ của Dân, Phượng kéo tay anh: “Em đang làm ở đây, anh để xe chỗ này rồi vô quán nói chuyện đi anh”. “Em làm gì ở đây?”- Dân hỏi mà không kiểm soát được ý tứ câu hỏi. Phượng đăm đăm nhìn anh, đôi mắt cô thẳm thẳm, rồi cô nhẹ gật đầu. Dân đẩy xe đến chỗ góc sân. Một thiếu niên đen đúa chạy ra hướng dẫn anh chỗ để xe và đưa anh cái thẻ. Phượng đã bước vô đến cửa đứng chờ anh. Cô nắm tay anh, gần như lôi Dân vô bên trong quán…

Có lẽ đã lâu lắm rồi, Dân chưa đặt chân vào một quán nhậu có đào. Ngoài thị trấn cũng có vài ba quán “em út” nhưng anh không ham hố gì dù có vài lần được Năm Sang rủ rê. Mà dù không đến nhưng Dân cũng nghe nhiều bàn tán về các quán ca cổ ôm quanh vùng, đó là nơi các cô gái vừa để khách ôm ấp sờ mó vừa ca vọng cổ. Và giờ thì anh đang bước chân vô một nơi như vậy, mà là từ lời hẹn hò của người yêu cũ mới thật oái ăm?

Nhưng khi vào bên trong, nhìn bàn ghế ngăn nắp, không có những căn phòng riêng biệt, phía sau bếp chỉ có một người phụ nữ có vẻ là chị nấu ăn, Dân nghĩ có lẽ đây là một quán ca cổ thực sự. Phượng chỉ cho anh một cái bàn, ấn anh ngồi xuống ghế: “Anh ngồi đây đi, anh uống gì em kêu tụi nó làm cho!”. Dân lắc đầu: “Thôi, em ngồi nói chuyện với anh được rồi!”.

Phượng ngồi xuống bên Dân. Cô nhìn anh: “Lạ lùng lắm phải không? Anh không tưởng tượng nổi là em ở đây, đúng không?”. Dân nhìn lại Phượng, anh muốn hỏi cô rất nhiều, lòng anh dậy như sóng cồn ngoài vàm khi gió chướng nhưng lời như tắc trong cổ, không thể thốt ra. Mắt Phượng buồn hiu: “Chuyện  này dài lắm. Anh là người có học nhưng chắc anh cũng không tưởng tượng được em đã sống ra sao hồi mới qua Đài đâu, rồi từ từ em sẽ kể hết anh nghe, bởi bao nhiêu năm em vẫn không quên được Dân, Dân ơi!”. 

Dân đã tương đối bình tâm, anh hỏi: “Em về đây bao lâu rồi? “Gần cả năm rồi, nhưng em giấu hàng xóm, giấu anh, cái quán này là của chị Út, em là quản lý, nhưng cũng có khi ngồi ca với khách”. Dân: “Sao em không về thăm con?”. Phượng: “Anh có để ý gì đâu. Khi con Mỹ Châu bịnh, em nuôi nó ngoài Bệnh viện Nhi Đồng chứ ai, lâu lâu má cũng đưa nó ra đây mà, nhưng em dặn nó đừng nói với ai, cả với “chú Dân”!”.

Dân: “Trời, vậy nữa. Còn cái quán này của chị Út nào?”. Phượng: “Út Loan đó anh!”.

Út Loan! Lại là cô gái này. Dân mới nghĩ đến đó thì phía ngoài sân có một chiếc xe hơi 4 chỗ màu trắng chạy vào, bóp còi tin tin. Phượng nói một mình: “Trời, sao bữa nay họ đến sớm vậy trời!”. Cô đứng dậy, nói với Dân: “Đợi em chút xíu nha. Để coi khách ghé chi sớm vậy!”.

Dân nhìn ra ngoài. Cửa sau của chiếc xe màu trắng bật mở. Một người đàn ông chừng ngoài bốn mươi, tóc cắt ngắn gọn gàng, mặc sơ mi kẻ ô màu xám nhạt bước ra đi vào phía trong và dừng lại khi vừa qua cửa. Phượng bước tới, hai người trao đổi với nhau nhưng Dân không nghe rõ. Người đàn ông nhìn đồng hồ tay, nhìn vô trong quán về phía anh rồi đưa tay bẹo má Phượng. Cô né người tránh nhưng Dân nghe tiếng cô cười khúc khích. Người đàn ông quay lưng bước ra, Phượng vẫn đứng đến khi chiếc xe cài số de, chạy đi. Rồi cô lấy điện thoại gọi cho ai đó nói chuyện một lát mới quay lại với Dân.

Phượng: “Khách quen đến đặt bàn trước. Chút có người coi quán rồi. Giờ anh chở em về giùm, hai giờ chiều mới quay lại đây!”. Dân ngạc nhiên nhìn cô: “Chở em về đâu? Không phải em ở đây sao?”. Phượng cười, đấm vào vai Dân: “Trời, anh thiệt là… em chỉ đến đây làm thôi, ở đây luôn sao được, thôi mình đi đi, đến nhà em, em nấu cơm cho anh ăn hen”.

***
Phượng kêu Dân ngừng xe lại bên đường để cô mua đồ. Cô đã khoác thêm một cái áo khoác bên ngoài chiếc áo thun hở cổ. Dù ăn mặc hiện đại, nhìn cô mua rau, mua thịt vẫn thấy hiền lành, dễ thương y như một người vợ trẻ. Bỗng nhiên Dân cảm thấy lạ lùng bởi mới đêm qua anh còn chưa tưởng tượng được mình sẽ gặp Phượng ra sao thì bây giờ hai người đã vượt qua cái khoảng cách thăm thẳm tám năm dài, thoắt cái đã thân thiết nhau như cô chưa hề ra đi gần như biệt tích, như cô vẫn là cô gái nhỏ nhắn nói thương anh ngày nào. Bây giờ cô nói cô chưa bao giờ quên anh, còn anh, anh đã từng có ngày nào không nghĩ về cô? Phượng đã quay lại, ánh mắt cô nhìn anh âu yếm. Những túi ni lông được móc phía trước, cô ngồi sau, êm ái vòng tay qua bụng Dân. Bỗng chốc mọi thứ như xóa nhòa hết thảy, họ lại là nhân tình như thời mới lớn. Đường về chỗ Phượng là khu mới mở rộng, khá vắng. Dân lái xe một tay, tay còn lại tìm nắm bàn tay mềm mại của người tình. Cằm Phượng tựa trên vai anh, Dân cho xe chạy chậm lại, thật êm giữa con đường mà hai bên vỉa hè còn nhiều ngổn ngang gạch đá…

Phượng chỉ đường cho Dân chạy vô một con hẻm rộng. Cô kêu anh dừng lại trước một căn nhà hai tầng khóa cổng và lấy chìa khóa, mở cửa hông kêu Dân dắt xe vô, khóa cổng rồi đi trước dẫn đường Dân theo lối đi riêng leo cầu thang, lên tầng một. Cô nói: “Em thuê ở đây, bên dưới là của bà chủ nhà, nhưng chiều tối bả mới đi làm về!”. Phượng mở cửa, bật đèn. Dân theo cô bước vào, tầng một cô thuê giống như một căn hộ. Phượng cầm mấy túi đồ trên tay anh, nói: “Anh ngồi đi, nước trong tủ lạnh, em vô bếp nha”.

Căn phòng được ngăn làm hai, Dân ngồi trên chiếc ghế mềm phía trước. Anh nhìn quanh, trên vách tường treo nhiều hình ảnh gia đình Tư Xứng, hình Mỹ Châu con gái Phượng, không nhìn thấy bất kỳ tấm ảnh cưới hay người chồng Đài Loan của cô. Có tiếng nước chảy ào ào phía sau rồi một lát Dân thấy Phượng từ nhà sau nhìn lên, nói: “Em nấu cơm nha, anh coi ti vi đi”.

Dân như bay bổng trong một cảm giác lạ lùng, bềnh bồng, chếnh choáng… Từ cha sinh mẹ đẻ đến giờ anh chưa bao giờ rơi vô tình cảnh này. Hình như Dân thấy mơ hồ hạnh phúc, anh bỗng muốn ở lại đây cùng Phượng hoài hoài. Ít nhất trong giờ phút này họ đang rất riêng tư, đang thuộc về nhau. Dân  đứng dậy, đi ra phía sau. Phượng đang đứng rửa rau quay lại nhìn anh cười, nụ cười vừa duyên vừa hiền. Cô đã thay một bộ đồ mặc trong nhà rộng rãi. Dân đi đến bên Phượng. Từ phía sau anh ôm lấy người cô. Phượng khẽ rùng mình. Vòng tay Dân ôm thật chặt, anh nhắm mắt lại, ngất ngây. Phượng cố gắng quay người lại, cô thì thầm: “Anh…”.

Dân bỗng thấy hiện lên trong trí mình là căn nhà thân yêu trong vườn mà anh gần như gắn chặt đời mình ở đó. Nhưng không phải là căn nhà lạnh lùng, xô bồ, đồ vật ngổn ngang bởi thiếu bàn tay phụ nữ mà căn nhà có hơi ấm thịt da của Phượng, có những bữa cơm canh chua, cá kho tộ khi anh từ khu vườn trồng cây của mình quay về, sẽ có tiếng cười của con Mỹ Châu và những đứa em của nó…

Rồi họ gần như không hiểu vì sao đã nằm bên nhau trên giường. Cặp vú Phượng thây lẩy, tròn to trong thời viên mãn, hai núm màu nâu nhạt vểnh lên như khiêu  khích. Dân hôn cô điên cuồng, trên hai vú, trên cổ, trên mặt, trên môi…, người Phượng thơm ngát và nóng hừng hực, Dân như cố nhớ lại cái mùi tóc, mùi da thịt năm xưa mà anh từng khao khát nhưng chưa từng sở hữu… Nhưng khi đã ở trên và trong người cô, bỗng Dân nhìn thấy đôi mắt Phượng ngấn nước...

Dân như ngất đi trong vòng tay Phượng, anh ôm chặt cô như sợ mất đi. Cũng như Dân, sợ anh rời khỏi mình, Phượng thì thầm: “Anh nằm im trên người em đi, em muốn cảm thấy sức nặng của anh”. Dân luồn tay qua cổ người tình, hai cánh tay chéo lại đặt nơi vành tai giữ lấy khuôn mặt cô. Họ nằm im, mắt cả hai đều ướt. Nhưng có mùi khét sau bếp. Phượng bật dậy, xô Dân ra. “Chết rồi, chảo thịt”. Cô cười khúc khích nhưng mắt vẫn đầy lệ và cứ trần truồng như vậy chạy xuống căn bếp. Dân nghe tiếng cô tắt bếp ga, vặn vòi nước rồi quay trở lại…

Cái ý nghĩ về căn nhà, mùi da thịt đàn bà, tiếng cười những đứa trẻ lại trở về tâm trí Dân nhưng Phượng đã quay lại nằm xuống bên anh, rồi cô xoay người nằm sấp, nhổm lên ôm mặt Dân, hỏi: “Anh còn thương em nhiều, đúng không?”. Dân im lặng, anh quàng tay qua người cô, ép cô trên ngực mình. Rồi anh thì thầm: “Ngày nào anh cũng nghĩ về em”. “Suốt tám năm nay?”
“Ừ, suốt tám năm nay”.

Phượng: “Má em nói anh không cưới vợ mà cũng không cặp bồ với ai, em nghe mà buồn quá, buồn đứt ruột”.

Dân: “Sao em thôi chồng? Anh có đọc báo, nhiều khi anh cũng lo lắm”. Phượng: “Chắc anh không tưởng tượng được đâu. Em chỉ sống với ông Lu ba năm, sinh con Mỹ Châu là chia tay. Anh biết sau khi thôi chồng em làm gì không?” “Làm gì?”.

Dân nghe tiếng Phượng cười: “Em làm Tây Thi?”.
Dân xoay người lại: “Tây Thi? Nghĩa là sao?”.
Phượng lại cười, tiếng cười nhỏ, như không có: “Là gái bán trầu cau bên mấy cái quán dọc đường cao tốc”. Rồi giọng cô chùng xuống: “Em không có chuyện gì phải giấu anh. Nó giống như quán bia ôm bên mình vậy, dù không bán bia mà bán trầu cau, dân Đài đàn ông, có cả sinh viên rất thích ăn trầu”.

***
Đó là lần đầu đi máy bay của Phượng. May mà có cả Út Loan trong chuyến đi đó. Út Loan và Lu, chồng Phượng xì xồ tiếng Hoa trong khi Phượng cứ ngẩn ngơ, hoàn toàn không biết gì. Út Loan nói tên Việt Nam là đường bay Sài Gòn - Đài Bắc. Họ ra sân bay khi mới 11giờ nhưng gần tối sẽ tới. Hồi đó mới mười tám tuổi, lòng lại đầy mộng tưởng nên Phượng chưa cảm nhận được những gì đang chờ đón mình ở một xứ sở mà cô chưa bao giờ biết đến. Lu, chồng cô cũng không đến nổi quá già, quá xấu. Ông ta lại là người đầu tiên, bằng sự sành sõi của mình cho cô biết đớn đau và khoái lạc trong những ngày ở lại khách sạn để chờ Út Loan hoàn tất thủ tục. Lúc đó, tình yêu với Dân chỉ còn một chút nuối tiếc mơ hồ… Đài Bắc đêm đó khá lạnh. Sảnh sân bay mênh mông nhưng taxi lại đưa họ đến một khách sạn nhỏ. Tại đây chỉ có Lu và Phượng xuống xe. Út Loan nhét vào tay Phượng tấm giấy nhỏ, nói: “Số điện thoại của chị. Cất kỹ đi, có gì gọi chị”. Họ ngủ lại khách sạn đêm hôm đó và hôm sau, Lu đưa Phượng lên một chiếc xe bus (sau này cô mới biết là ông ta không dám đi tàu cao tốc vì sợ tốn tiền) về nhà ông, một thị trấn nhỏ vùng núi, nơi có một người em trai không bình thường và cha mẹ già. Từ ngày đó, Phượng bắt đầu một cuộc sống làm dâu cơ cực, vừa phục vụ cả nhà chồng vừa cố gắng học tiếng nói xứ người. Chồng cô làm việc tại một công xưởng chế tạo máy…

“Thôi đừng kể nữa em, chuyện như vậy anh đã hình dung ra”. 
“Vậy em kể anh nghe chuyện đi bán trầu sau đó, anh có muốn nghe không?”
“Nhưng như em nói thì mấy năm đầu em không đi làm gì, chồng cũng nghèo, vậy tiền đâu em gửi về cho ba má em cất nhà?”
“Tiền đó là của chị Loan cho mượn đó anh. Một năm sau khi có chồng, một lần chị Loan về có hỏi em gửi gì về cho ba má không, em khóc nói giành dụm hổng được bao nhiêu nên chị Loan cho mượn 150 triệu tiền Việt, còn em gửi thêm một ít cho ba má cất nhà, chớ không thì xấu hổ với người ta”.

Út Loan! Trong lòng Dân như dần sáng ra vài điều. Phải chăng cả cái xóm Đài Loan gần nhà anh đều do một tay Út Loan dựng lên và nhào nặn? Phượng ngồi lên, buộc lại mái tóc đã sổ tung. Thân hình của cô thật đẹp, một vẻ đẹp đầy đặn của nhan sắc đang độ tràn trề. Buộc tóc xong, thấy Dân đắm đuối nhìn thân hình mình, Phượng đưa bàn tay nhỏ nhắn che mắt anh…

… Bốn năm sau, đó là khi con bé Mỹ Châu đã được đưa về Việt Nam bởi cô giành được quyền nuôi con khi ly dị và nhà chồng của Phượng cũng không mặn mà gì với đứa cháu gái. Phượng đã nói tiếng Hoa khá sỏi vì trong hoàn cảnh bắt buộc, sống giữa những người không nói tiếng Việt. Sau khi Lu đăng ký cô học một vài khóa Hoa ngữ, Phượng dần thích nghi với cuộc sống xứ người. Khi đó cô hai mươi mốt tuổi, gái một con, Phượng trở thành người phụ nữ đẹp nổi tiếng trong thị trấn và Lu bắt đầu ghen tuông. Từ một người tương đối hiền lành, thương vợ dù không có tình yêu, Lu trở thành người đàn ông gia trưởng đến khắc nghiệt. Anh ta “lịnh” cho Phượng không được rời khỏi nhà khi mình đến công xưởng và không chấp nhận lời khẩn cầu xin làm công nhân trong một nhà máy điện tử của cô. Về đêm Lu không từ bỏ bất cứ cơ hội nào để được thỏa mãn tình dục với lý do anh cần một đứa con trai nối dõi dòng giống đã sắp tuyệt của mình. Phượng bắt đầu thấy chán ghét người chồng cục mịch, thấy thất vọng với thực tế cuộc sống, thấy đắng cay với ước vọng báo hiếu của mình và mệt mỏi, sợ hãi vì phải phục dịch cha mẹ chồng cùng đứa em chồng bị thiểu năng. Và trong một buổi trưa, khi bị mẹ chồng mắng mỏ, quăng một đống áo quần dơ bẩn vào mặt, cô vào phòng, đóng cửa, khóc và bấm điện thoại gọi cho Út Loan...

Như thể đã chờ đợi từ lâu và hiểu mục đích của cuộc gọi, vừa nghe tiếng thút thít của Phượng là Út Loan vào đề ngay: “Sao, chán chồng rồi đúng không? Nó hành hạ dữ lắm hả?”

Như được dịp, Phượng trút hết nỗi niềm. Út Loan im lặng nghe, thỉnh thoảng ừ hử cho cô kể hết. Sau đó cô ta chốt hạ một câu: “Em nói không còn muốn ở đó nữa, vậy giờ em tính sao? Nhớ là con thiếu chị 150 triệu chưa tính lời đó nha!”
“Em nhớ. Em chán thiệt rồi chị ơi, giờ em chỉ muốn đi ra ngoài làm, con Mỹ Châu em cũng nghe lời chị đưa về nhà rồi, giờ em phải làm sao đây chị?”.

Giọng Út Loan lạnh tanh trong điện thoại: “Em muốn li dị chồng, chị sẽ làm cho, nhưng không làm giùm vì phải nhờ người khác. Chị đang ở Cao Hùng. Chỉ cần ly dị xong em đến làm chỗ chị, chỉ một năm là trả hết nợ, còn dư tiền để gửi về cho chú Tư”.

Phượng đặt tay lên ngực Dân: “Chồng chị Loan làm gì em không biết, nhưng thế của chỉ mạnh lắm” “Út Loan đưa em ra khỏi gia đình ông Lu?” “Đúng rồi, chuyện giấy tờ, hồ sơ, ra tòa, giành quyền nuôi Mỹ Châu… đều do người của chị Loan làm hết, mặc dù Lu phản đối dữ lắm nhưng không làm gì được nên phải để em đi.”

Nghe rõ tiếng Phượng thở dài, Dân kéo cô nằm xuống bên mình, vòng tay ôm chặt cô hơn, nói: “Thôi, em đừng kể nữa, em ăn cơm rồi ngủ một chút đi!” “Trời, thôi mình dậy ăn cơm đi anh, rồi em sẽ kể hết cho anh nghe, không giấu điều gì. Em cũng thấy có nhiều hối hận. Bữa người của chồng Út Loan đến đón em và con đi, ông Lu khóc quá chừng, cả cha mẹ ổng và thằng em cũng khóc, chút xíu nữa là em đã ở lại, nếu không vì món nợ của chị Loan và vì muốn có ngày trở về quê”.


(Đón xem tiếp)

Thứ Năm, 10 tháng 8, 2017

Mút mùa lệ thủy- 4. Tình cũ




4. Tình cũ 

Mấy ly rượu không làm Dân ngủ được. Câu nói của Năm Sang hồi chiều cứ vẩn vơ trong trí. Thiệt ra Phượng đã gọi cho Dân. Cô nói chưa muốn về quê dù nhớ con Mỹ Châu lắm. Cô nói Mỹ Châu kể “chú Dân thương con lắm” rồi khóc trong điện thoại: “Anh có còn muốn gặp em không?”. Dân hỏi: “Sao em bỏ chồng?”, rồi như thấy mình quá vô duyên, anh sửa lại: “Sao em không về thăm gia đình, có trục trặc gì hả?”. Phượng: “Em chưa về được, anh ra Cần Thơ gặp em đi!”.

Đã có tiếng gà gáy um sùm sau nhà và trong xóm. Dân bật điện thoại đọc dòng tin nhắn:“Em muốn gặp anh, muốn hỏi ý kiến anh vài ba chuyện” và thấy đồng hồ đã chỉ gần 2 giờ sáng. Lòng Dân bồn chồn. Phượng muốn gì? Lẽ nào cô còn hy vọng về mối tình đầu ngắn ngủi mà chính cô là người chạy trốn? Anh biết mình vẫn chưa quên được Phượng nhưng anh cũng biết, và chắc ngay chính cô cũng biết rất rõ là họ sẽ chẳng bao giờ có thể lấy nhau bởi giờ cô đã là đàn bà có con, dù rằng có thể cô đã chia tay, sẽ li dỵ người chồng ngoại quốc…

Bỗng nhiên Dân nghĩ đến Út Loan. Cô ta mới về sáng nay và lần này nghe nói sẽ dẫn con Huệ, con Sáu Ngọng lên đường. Huệ mới mười bảy tuổi nhưng với Út Loan chuyện đó chẳng phải vấn đề bởi khâu giải quyết thủ tục đã được cô gái ghê gớm này khuynh loát từ lâu. Thậm chí có đứa hình như còn thiếu tuổi, nhưng nhìn tướng tá già dặn đôi chút là giấy kết hôn ký xong cái rẹt, hộ chiếu làm xong cái ào với số tuổi "đạt yêu cầu" lấy chồng... Mà chẳng phải riêng cái phòng thực thi thủ tục, gần như tất cả những người có thế lực của thị trấn này đều đã chấm mút vào Út Loan không nhiều thì ít, có người còn nhìn thấy ông Tư Lê, nhân vật có máu mặt nhất ở đây, một tay ôm vô lăng một tay quàng vai Út Loan trên đường ra thành phố… Chẳng vậy mà chiều nay, khi Hai trưởng ấp đi ngang nhà Sáu Dái, lúc đó có chút rượu đã nói giỡn: “Út Loan, mày cắt hộ khẩu rồi nghen, về mà không khai báo, tối này tao xét nhà!”, Út Loan ưỡn cặp ngực đồ sộ vào mặt lão già dê: “Chú Hai muốn xét gì thì nói tui trưng ra cho coi, nhưng chỉ sợ chú hổng có cửa!”, rồi bật cái iphone: “Anh Lê nè, có người đòi xét em nè”. Hai trưởng ấp sợ xanh mặt: “Tao…tao giỡn chơi mà, xét xử cái gì đâu”. Út Loan cười không cần ý tứ: “Thì tui cũng giỡn chơi, hù chú thôi chớ có gọi ổng đâu…”.

Hồi đó đám cưới Phượng gia đình cô và cả cô không mời gia đình Dân cũng như Dân. Ba má Phượng cho rằng nhà anh ỷ giàu, chê nhà họ nghèo, không chịu cưới Phượng làm dâu nên có vẻ giận dù thật ra giữa Dân và Phượng chưa từng có một mối tình sâu đậm. Ngay sau buổi chiều gặp Phượng trước ngày nhà gái tổ chức đám cưới, Dân trở lại trường đại học. Sau này anh nghe hàng xóm kể đám cưới đó chú rể không có mặt. Ba ngày sau nhà trai mới xuống, chú rể đã gần bốn mươi đi cùng với ba người đàn ông khác, được giới thiệu là bà con của chú rể. Phượng cùng cha mẹ, chị em đâu khoảng mười người, theo “đàng trai” lên Sài Gòn nơi có một tiệc cưới nhỏ đang chờ sẵn tại công viên Đầm Sen. Sau đó nhà gái về trong ngày, mang theo nhiều tấm ảnh lung linh từ thợ ảnh chụp đám cưới chuyên nghiệp nhưng chỉ còn dư vài triệu bạc, bởi theo người tổ chức đám cưới, cũng là tay chân Út Loan họ đã sử dụng hết tiền của nhà trai, để chi phí cho tiệc cưới và những thủ tục giấy tờ. Cả nhà ra về, để lại cô gái vừa tròn mười tám tuổi đi theo một người đàn ông xa lạ ngoài bốn mươi về khách sạn. Một người đàn ông từ ngày đó được coi như chồng của Phượng dù trong những ngày đầu, cả hai bên không thể giao tiếp với nhau bằng ngôn ngữ.

Đó là một đêm nặng nề với Dân. Choán trong tâm trí anh là một nỗi trống trải khủng khiếp. Là hình ảnh Phượng nằm trong tay của một người đàn ông ngoại quốc tuổi gần bằng cha cô, anh lấy mấy giáo trình ra đọc những rồi quăng vô một góc. Có một cái gì đó uất nghẹn cứ dâng lên làm Dân muốn khóc… Nhưng rồi người bạn trai cùng phòng đã phát hiện bạn mình đang khủng hoảng, anh ta lấy xe máy chở Dân đến một quán bia, thời đó dày đặc và kế cận ngay khu ký túc xá đại học. Đó là một quán bia ôm bình dân, lụp xụp. Họ được hai cô gái ăn mặc hở hang đón tiếp. Và rồi cùng hai cô gái mặt đầy son phấn đó, họ đã uống không biết bao nhiêu bia cho đến nỗi khi tỉnh lại, Dân thấy mình nằm trong một căn phòng tồi tàn của một khu nhà trọ, nằm kế bên anh, gần như ở trần lộ ra khuôn ngực to không được trắng lắm, là cô gái ngồi bàn cùng anh đêm qua. Sau một đêm quậy tưng cùng hai chàng sinh viên, lớp phấn son rơi hết, cô gái có khuôn mặt còn khá trẻ nhưng mệt mỏi và cơ thể bốc mùi. Dân kiểm tra lại các túi quần túi áo. Tiền bạc có hao đi nhiều nhưng vẫn còn và chiếc điện thoại vẫn nằm trong túi quần, có mấy cuộc gọi nhỡ từ gia đình. Anh đánh thức cô gái, hỏi chỗ mình đang ở và biết được đó là phòng trọ cô thuê ở với bạn gái nhưng cô này đã về quê. Dân nói mình phải về rồi lấy tiền từ trong túi trả cho cô nhưng cô gái nói mình đã nhận tiền đủ từ đêm qua, cô còn kêu anh ngồi chờ thêm chút nữa để mình ra đầu hẻm mua đồ ăn sáng và cà phê cho anh rồi hãy về, nhưng Dân không muốn ở lại căn phòng bừa bộn này thêm nữa, anh ra hẻm đón xe lôi về lại ký túc xá…

Hơn hai năm sau Dân học xong đại học nông nghiệp và quay lại sống ở quê nhà. Anh chọn vào sống trong căn nhà giữa khu vườn rộng. Các chị đã có chồng, gia đình chỉ còn lại Dân, má ở với gia đình anh Ba ngoài chợ, bà muốn anh cưới vợ nhưng Dân chỉ ậm ừ. May mà bây giờ, chẳng còn chuyện cha mẹ ép con cái lập gia đình một cách quyết liệt như hồi xưa… Đó cũng là lúc Dân nhận ra vì sao suốt những năm học đại học lòng anh không yên, luôn phấp phỏng và có khi u buồn dù được gia đình chu cấp khá đầy đủ. Anh biết mình chỉ thích hợp ở giữa những liếp vườn, đám ruộng, bờ mương… bởi chính khi hòa nhập vô đó anh mới thấy mình thanh thản, muốn sống, muốn làm…

Đây cũng là năm ba má Phượng qua Đài Loan đón cháu ngoại về nuôi theo đề nghị của cô. Khi trở về họ nói với hàng xóm là Phượng đã ly thân với chồng nhưng vẫn ở lại xứ người để đi bán hàng siêu thị. Đã mấy năm qua, con gái Phượng giờ đến tuổi đi học nhưng hình như chưa có khai sinh. Nhà Tư Xứng giờ còn hai vợ chồng già và đứa cháu ngoại, sống bằng tiền của Phượng gửi về. Sau chuyến đi Đài Loan về, người ta thấy Tư Xứng đã thôi “nổ” về cuộc sống giàu sang của gia đình chồng con gái, bà vợ vẫn sa đà vào bài bạc, còn Tư Xứng thì ngày nào cũng say, như chính cách nói của y: say mút mùa lệ thủy!

***
Dân chạy xe máy ngang qua ngôi trường cũ của mình. Gần chín giờ sáng thành phố vẫn đông đúc người xe trên những con đường lớn. Dân nhớ mới mấy năm trước khi còn ở đây để học đại học, các con đường không quá đông như bây giờ. Người ở quê đang đổ về các thành phố, ở quê Dân cũng vậy, giờ khi vô mùa gặt, kiếm một nhân công còn trẻ rất khó.

Dọc theo bờ tường khu đại học, những cây lim đang ra hoa vàng rất đẹp nhưng Dân không còn tâm trí nghĩ về những ngày tháng theo học ở đây. Theo chỉ dẫn của Phượng, Dân chạy qua những đường phố chính của Cần Thơ rồi rẽ vô con đường nhỏ. Phượng ra đi từ năm mười tám tuổi, giờ cô đã hăm sáu, và trong chừng ấy năm họ chưa gặp nhau lần nào bởi Phượng chưa bao giờ về căn nhà mà ba má cô xây lên từ chính tiền cô gửi. Dân chỉ nhìn thấy Phượng dần thay đổi qua những tấm ảnh bên nhà cô. Trong ảnh, những năm sau khi có con, Phượng đã thoát xác trở thành một thiếu phụ xinh đẹp, có da có thịt hơn hẳn thời con gái nên nhìn tròn trịa và hấp dẫn. Cách đây vài tháng, anh bất ngờ nhận điện thoại của Phượng, cô nói đã về lại Việt Nam, định làm ăn lâu dài hay không chừng về luôn. Cái điện thoại trên tay Dân ướt mồ hôi. Giọng Phượng vẫn như hồi xưa, ngọt ngào pha chút nhõng nhẽo. Cô còn cà rỡn hỏi Dân còn nhớ “người cũ” hay không. Dân cảm nhận được trong giọng nói đó đã mang âm sắc trưởng thành nhưng vẫn chứa một tình cảm thiết tha làm lòng anh rung động. Cũng chính vì vậy, khi hôm qua Phượng lại gọi, lại nói muốn gặp anh, sau một đêm gần như mất ngủ, anh quyết định gặp Phượng để coi cô đã thay đổi ra sao, rồi vì sao lại thôi chồng về lại Việt Nam nhưng lại không về nhà thăm đứa con bé bỏng của mình?


Dân chạy xe thật chậm, nhìn những con số trên tấm biển của các căn nhà. Con đường nhỏ mới mở những năm sau này, trên vỉa hè trồng những cây bằng lăng, có cây đang ra hoa. Trước một căn nhà có mái nhọn bằng lá dừa, loại không phải để ở mà làm quán, có một cô gái trẻ vẫy anh rối rít: "Anh Dân, anh Dân. Em nè, Phượng nè…" 

(Còn nữa- sách có bán trên Tiki, Vinabook...)

Chàng chăn dê ở Cần Giờ và một thực thể huy hoàng đổ vỡ

Bờ biển bị ngăn bởi một hàng rào bằng lưới sắt cũ có nhiều dây bìm bìm đang ra hoa. Con đường nhìn ra biển với vỉa hè được lát gạch t...